Người liên lạc năm ấy
Câu chuyện về người chiến sĩ từ nhiệm vụ liên lạc vươn lên chỉ huy đơn vị, mang theo ký ức sâu nặng về đồng đội trong những năm tháng ác liệt.
Ông Nguyễn Như Hoạt kể rằng khi mới vào chiến trường, ông làm nhiệm vụ liên lạc. Công việc nghe có vẻ thầm lặng nhưng lại vô cùng quan trọng, bởi mỗi mệnh lệnh, mỗi thông tin được chuyển đi đúng lúc có thể quyết định sự an toàn của cả đơn vị. Ông phải băng rừng, vượt giao thông hào, đi trong đêm tối hoặc giữa tiếng đạn để bảo đảm mạch chỉ huy không bị đứt đoạn. Chính công việc ấy đã rèn cho ông sự bình tĩnh và tinh thần chịu đựng rất lớn.
Trong những năm tháng chiến đấu ác liệt, ông chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh ngay khi tuổi đời còn rất trẻ. Theo lời ông, chiến tranh làm người ta lớn lên rất nhanh. Từ một chiến sĩ liên lạc, ông dần trưởng thành, được giao những nhiệm vụ nặng hơn và có lúc phải đứng ra chỉ huy trong hoàn cảnh khó khăn. Nhưng càng đi qua nhiều trận đánh, ông càng hiểu rằng điều quý giá nhất của người lính là biết sống vì tập thể, biết đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an nguy của riêng mình.
Mỗi lần kể chuyện, ông Hoạt không nói nhiều về mình mà hay nhắc đến đồng đội. Ông nhớ những bữa cơm vội, những lần chia nhau ngụm nước, những đêm chờ lệnh trong im lặng nặng nề. Chính từ những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy, ông thấy rõ sức mạnh của tình đồng đội. Với ông, người liên lạc năm ấy không chỉ mang thư lệnh, mà còn mang theo niềm tin, sự kết nối và ý chí của cả đơn vị trong những thời khắc sống còn.



