Người liên lạc nhí ở chiến khu D
Những chuyến vượt tuyến nguy hiểm của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Đoàn Văn Luyện trên chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại địa bàn Chiến khu D (kết nối giữa Đồng Nai, Bình Dương và Bình Phước), các chiến sĩ giao liên giữ vai trò sống còn trong việc bảo đảm mạch máu thông tin giữa Căn cứ Trung ương Cục miền Nam và các đơn vị chủ lực. Trong số những người hùng lặng lẽ đó, cậu bé liên lạc Đoàn Văn Luyện đã lập nên nhiều chiến công phi thường khi tuổi đời còn rất trẻ.
Cậu bé liên lạc 12 tuổi
Đoàn Văn Luyện sinh ra tại vùng quê giàu truyền thống cách mạng thuộc xã Tân Định (huyện Bắc Tân Uyên, tỉnh Bình Dương). Mới 12 tuổi, tận mắt chứng kiến cảnh xóm làng bị địch càn quét, gia đình bị ly tán, cậu đã trốn nhà tìm vào rừng gia nhập lực lượng giao liên thuộc Thị đội Thủ Dầu Một.
Nhờ vóc dáng nhỏ bé, nhanh nhạy và thuộc lòng từng gốc cây, con rạch trong rừng già Chiến khu D, Đoàn Văn Luyện được giao nhiệm vụ làm liên lạc viên, chuyên chuyển phát công văn, mật lệnh và dẫn đường cho các cán bộ cao cấp qua vùng kiểm soát của đối phương.
Đó là công việc vô cùng nguy hiểm. Mạng lưới đồn bốt, dây thép gai, bãi min và các toán biệt kích Mỹ - chính quyền Sài Gòn luôn phục kích dày đặc tại các ngả đường ra vào chiến khu. Chỉ một sơ suất nhỏ, tài liệu mật sẽ bị lộ và tính mạng của cán bộ sẽ bị đe dọa.
Nuốt mật thư giữa ổ phục kích
Tháng 5 năm 1966, trong một chuyến vận chuyển mật lệnh khẩn từ Binh trạm Chiến khu D về Tiểu đoàn 1 (Trung đoàn 4, Quân đoàn 4), Đoàn Văn Luyện bất ngờ rơi vào tầm phục kích của một tốp biệt kích Mỹ tại khu vực ngã ba Suối Dầu.
Khi khoảng cách chỉ còn hơn chục mét, địch nổ súng vây ráp và hô hoán bắt sống. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, không để mật thư rơi vào tay địch, Đoàn Văn Luyện lập tức xé nhỏ tờ giấy mật thư rồi nhanh chóng nuốt trọn vào bụng.
Cùng lúc đó, cậu bình tĩnh dùng chiếc súng xông-măng nhỏ mang theo người nổ súng thu hút sự chú ý của đối phương về phía mình, tạo điều kiện cho đồng đội phía sau kịp thời lùi sâu vào rừng rậm an toàn. Cậu bé Luyện bị thương ở chân và bị đối phương bắt giữ.
Dù bị tra tấn dã man bằng nhiều thủ đoạn, Đoàn Văn Luyện nhất quyết không khai báo một lời, chỉ nhận mình là trẻ chăn trâu đi lạc. Không tìm được bằng chứng, đối phương buộc phải đưa cậu vào trại giam thiếu nhi. Tại đây, cậu tiếp tục móc nối với các cơ sở cách mạng, tổ chức vượt ngục thành công để trở về với đơn vị tiếp tục chiến đấu.
Năm 1967, khi mới 15 tuổi, Đoàn Văn Luyện vinh dự được Quốc hội và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, trở thành một trong những Anh hùng trẻ tuổi nhất của Quân giải phóng miền Nam.



