NGƯỜI LIÊN LẠC NHỎ TRONG CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ
Câu chuyện kể về em bé liên lạc mới 13 tuổi tham gia phục vụ chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Dù bom đạn ác liệt, em vẫn dũng cảm chuyển thư, tải đạn và cứu thương cho bộ đội.
Năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Khắp núi rừng Tây Bắc vang lên tiếng súng, tiếng pháo và những bước chân hành quân không ngừng nghỉ của bộ đội ta. Trong đoàn dân công và lực lượng phục vụ chiến dịch khi ấy có rất nhiều thiếu niên còn nhỏ tuổi nhưng vô cùng gan dạ.
Nhân chứng của câu chuyện là ông Nguyễn Văn Bình, nguyên là một liên lạc viên khi mới 13 tuổi. Ông kể rằng ngày ấy quê ông ở Sơn La, gia đình nghèo nhưng ai cũng một lòng theo kháng chiến. Khi nghe tin bộ đội cần người dẫn đường, chuyển công văn và vận chuyển lương thực, ông đã xin tham gia dù mẹ khóc rất nhiều.
Công việc của cậu bé Bình mỗi ngày là chạy bộ qua các con đường rừng, mang thư và tài liệu từ đơn vị này sang đơn vị khác. Có hôm trời mưa tầm tã, đường rừng trơn trượt, bom địch nổ rung chuyển cả núi. Vậy nhưng cậu bé vẫn ôm chặt túi tài liệu trong ngực, quyết không để bị ướt hay thất lạc.
Ông Bình nhớ nhất một lần đang trên đường chuyển thư thì máy bay Pháp bất ngờ quần thảo dữ dội. Bom rơi liên tiếp làm đất đá tung mù mịt. Một chiến sĩ bị thương nặng nằm bên đường. Không chút do dự, cậu bé Bình vừa cõng thương binh vừa mang theo túi tài liệu chạy vào hầm trú ẩn. Sau đó, dù chân bị thương do mảnh đá cứa vào, ông vẫn tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, hàng nghìn thiếu niên như ông Bình đã âm thầm góp sức. Các em tải gạo, khiêng đạn, nấu cơm, cứu thương và làm liên lạc. Nhiều em chưa từng được đến trường đầy đủ nhưng lại sớm hiểu rằng đất nước cần độc lập, nhân dân cần tự do.
Ông Bình kể rằng điều khiến ông xúc động nhất là tình đồng đội. Bộ đội chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước. Có những đêm lạnh cắt da trên núi cao, mọi người nằm sát nhau để giữ ấm. Ai cũng tin tưởng chiến thắng sẽ đến.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm tướng De Castries, cả chiến trường như vỡ òa. Ông Bình khi ấy đang giúp vận chuyển thương binh đã bật khóc vì sung sướng. Ông kể rằng đó là lần đầu tiên trong đời mình cảm nhận rõ ràng niềm tự hào dân tộc mạnh mẽ đến như vậy.
Sau chiến tranh, ông trở về quê tiếp tục học tập rồi làm giáo viên. Mỗi lần kể lại ký ức Điện Biên Phủ, ông luôn nhắn nhủ học sinh rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của cha anh.
Câu chuyện của ông Bình không chỉ là ký ức về chiến tranh mà còn là minh chứng cho tinh thần yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam. Những thiếu niên năm xưa tuy nhỏ bé nhưng đã góp phần làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.



