NGƯỜI LIÊN LẠC NHỎ TUỔI
Năm 1979, tôi chỉ mới 17 tuổi nhưng đã tham gia làm liên lạc cho đơn vị. Công việc của tôi là chạy giữa các điểm chốt để truyền tin.
Quãng đường không dài, nhưng luôn đầy nguy hiểm. Đạn pháo có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Có lần, tôi vừa chạy qua một con dốc thì phía sau nổ tung.
Tôi sợ chứ, nhưng không dám dừng lại. Vì nếu chậm trễ, thông tin không đến kịp, cả đơn vị có thể gặp nguy hiểm.
Một lần, tôi bị thương nhẹ ở chân nhưng vẫn cố chạy cho xong nhiệm vụ. Khi giao được tin, tôi mới ngồi xuống thở dốc.
Đến bây giờ, nghĩ lại, tôi không hiểu vì sao mình có thể gan dạ đến thế. Có lẽ vì khi đó, tôi không chỉ chạy cho mình, mà còn cho cả đồng đội.



