NGƯỜI LIÊN LẠC TRÊN TRẬN ĐỊA SÔNG LÔ
Trước trận đánh quyết định, bộ đội pháo binh đã từng thử đánh tàu địch.
Nhưng lần đầu tiên, pháo bắn chưa trúng mục tiêu.
Đơn vị phải rút kinh nghiệm.
Và họ tìm ra một cách đánh mới:
Đưa pháo đến gần bờ sông hơn.
“Đặt gần, bắn thẳng.”
Đó không chỉ là một cách sử dụng pháo.
Đó là sự thích nghi trong chiến đấu.
Người lính phải quan sát.
Phải thử nghiệm.
Phải chấp nhận thất bại.Và phải tìm ra cách đánh phù hợp với địa hình, với vũ khí mình có.
Ngày 24-10-1947, đoàn tàu Pháp đi vào khu vực phục kích.
Khoảng 11 giờ 30 phút, trung đội sơn pháo 75mm nhận lệnh báo động.
Đoàn tàu tiến gần.
Một nghìn mét.
Rồi ba trăm mét.
Đến khoảng cách thích hợp, pháo đồng loạt khai hỏa.
Trận đánh kéo dài khoảng sáu giờ.ó những trận đánh chỉ kéo dài vài phút nhưng được nhắc đến hàng chục năm.
Có những trận đánh kéo dài hàng giờ nhưng để lại dấu ấn cả đời.
Với Phan Văn Đức, ngày 24-10-1947 là một ngày như thế.
Nhiều năm sau, khi trở lại Đoan Hùng dự lễ kỷ niệm 60 năm Chiến thắng Sông Lô, ông vẫn có thể kể lại từng mốc thời gian của trận đánh.
Đó chính là giá trị của nhân chứng.
Sách lịch sử cho chúng ta biết trận đánh diễn ra khi nào.
Nhưng nhân chứng cho chúng ta biết người lính đã nhìn thấy gì.
Họ chờ đợi như thế nào.
Họ sợ hãi ra sao.
Và làm thế nào họ vượt qua



