Bài viết

Người liên lạc tuổi mười chín

Tuyên Quang17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là người đi cùng Lan trong những chặng đường ngắn của đội liên lạc hôm ấy.

Lan không nói nhiều. Cô đi sau chúng tôi nửa bước, luôn giữ chiếc túi vải ôm sát người như giữ một thứ quan trọng hơn cả bản thân. Mỗi lần dừng lại nghỉ, cô chỉ ngồi im, mắt nhìn về phía trước, như thể trong đầu đã có sẵn bản đồ của cả con đường chưa đi hết.

Có đoạn đường trống, chúng tôi phải nằm rạp xuống đất. Tiếng pháo nổ khiến đất rung lên dưới ngực. Tôi nghe rõ tiếng thở gấp của Lan bên cạnh.

Tôi định nói gì đó để trấn an, nhưng Lan đã siết chặt túi tài liệu hơn, rồi khẽ gật đầu – như tự nói với chính mình: phải đi tiếp.

Khi đến được điểm hẹn, người chỉ huy chỉ nhìn Lan một lúc rồi nói:
“Em đến kịp là thắng một nửa rồi.”

Lan không cười. Cô chỉ thở ra nhẹ, như vừa đặt xuống một gánh nặng lớn mà không ai nhìn thấy.

Tôi nhớ rất rõ khoảnh khắc đó. Không phải vì lời khen, mà vì cách Lan đứng im. Không tự hào, không run rẩy – chỉ bình tĩnh như thể đó là điều cô buộc phải làm, dù biết con đường ấy không bao giờ an toàn.Người liên lạc tuổi mười chín

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn