Người lính ấy
Người lính chiến trường B trong ký ức tôi
Trong ký ức của tôi, ông ngoại – Triệu Văn Háo – luôn hiện lên với dáng vẻ hiền lành và chậm rãi. Ông ít nói, nhưng mỗi lời ông nói ra đều ấm áp, chân thành. Những buổi chiều yên bình, ông thường ngồi trước hiên nhà, châm ấm trà, ánh mắt xa xăm rồi kể cho con cháu nghe về một thời đã qua – một thời mà ông chỉ gọi giản dị là “những năm tháng gian khó”.
Ông từng là một người lính chiến đấu ở chiến trường B. Khi còn rất trẻ, ông rời bản làng, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ông kể rằng ngày ấy, thanh niên trong làng ai cũng sẵn sàng ra đi, không đắn đo, chỉ nghĩ đơn giản: đất nước cần thì mình đi. Và rồi, ông theo đơn vị hành quân vào chiến trường B – nơi nổi tiếng khốc liệt, đầy gian khổ và hiểm nguy.
Những năm tháng ấy là chuỗi ngày sống giữa rừng sâu, thiếu thốn đủ bề. Nhưng điều ông luôn nhắc đến với niềm xúc động lặng lẽ lại là tình đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng đã giúp họ vượt qua tất cả. Ông hiếm khi kể chi tiết về chiến đấu. Mỗi lần nhắc lại, ông chỉ trầm giọng: “Khó khăn lắm… nhiều người không còn trở về.” Câu nói ngắn gọn nhưng đủ để tôi hiểu rằng phía sau đó là những mất mát không thể nói thành lời.
Có lẽ vì vậy mà ông luôn coi việc mình còn sống, được trở về với gia đình sau chiến tranh là một điều may mắn lớn lao.
Ngày hòa bình lập lại, ông lên đường trở về quê hương với niềm mong mỏi đoàn tụ. Nhưng trên chặng đường ấy, ông không may làm thất lạc toàn bộ giấy tờ quân nhân. Khi ấy, điều ông nghĩ đến chỉ là được về nhà thật nhanh, nên cũng không biết phải làm lại giấy tờ ra sao. Thời gian trôi qua, giấy tờ không còn, những chế độ dành cho người lính vì thế mà ông chưa từng được hưởng.
Thế nhưng, ông chưa bao giờ than phiền. Mỗi khi con cháu hỏi, ông chỉ cười hiền:
“Ông đi bộ đội là trách nhiệm của người thanh niên. Còn sống trở về là may mắn lắm rồi.”
Đối với chúng tôi, ông không chỉ là một người ông hiền hậu mà còn là một người lính của chiến trường B – một thời hoa lửa đầy gian khổ nhưng rất đỗi tự hào. Dù không còn giấy tờ chứng minh, nhưng những năm tháng tuổi trẻ ông đã cống hiến cho Tổ quốc là điều không gì có thể thay đổi.
Giờ đây, điều ông mong mỏi không phải là danh lợi, mà chỉ là gia đình luôn sum họp, bình yên. Và với tôi, ông ngoại Triệu Văn Háo mãi là một người lính – một người lính thầm lặng của bản làng, đã dành cả tuổi trẻ cho đất nước rồi lặng lẽ trở về sống một cuộc đời giản dị mà cao đẹp.



