Khác

TỪ NHỮNG NĂM THÁNG GIAN KHỔ ĐẾN MỘT VIỆT NAM HỘI NHẬP

Quảng Ninh10/08/2026Xã Định Mỹ (Đoàn xã Định Mỹ)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

ông cuộc Đổi mới được khởi xướng từ năm 1986 đã mở ra một giai đoạn chuyển mình quan trọng. Việt Nam từng bước thay đổi tư duy phát triển, mở rộng quan hệ kinh tế và đối ngoại, từng bước hội nhập với khu vực và thế giới.

Đối với những người từng trải qua chiến tranh, sự thay đổi ấy có ý nghĩa đặc biệt. Họ đã chứng kiến một đất nước bị chia cắt bởi bom đạn, rồi chứng kiến những năm tháng khó khăn sau ngày thống nhất. Vì vậy, khi nhìn thấy Việt Nam ngày càng mở rộng quan hệ với thế giới, họ hiểu rằng đất nước đã đi một chặng đường rất dài.

Hội nhập không đến trong một ngày. Đó là kết quả của nhiều năm nỗ lực. Việt Nam từng bước mở rộng quan hệ ngoại giao, tham gia các tổ chức quốc tế, tăng cường hợp tác kinh tế và thu hút đầu tư. Những cánh cửa mới được mở ra.

Khi Việt Nam gia nhập ASEAN, tham gia các tổ chức và diễn đàn quốc tế, rồi trở thành thành viên WTO, vị thế của đất nước trên trường quốc tế ngày càng được nâng cao. Những người từng sống trong thời kỳ đất nước còn nhiều khó khăn có thể cảm nhận rõ sự thay đổi ấy.

Ngày hôm nay, người Việt Nam có thể học tập ở nhiều quốc gia, doanh nghiệp Việt Nam có thể hợp tác với đối tác quốc tế và hàng hóa Việt Nam có thể đến với nhiều thị trường. Những chuyến bay quốc tế đưa người Việt Nam đi khắp thế giới. Công nghệ giúp khoảng cách địa lý ngày càng thu hẹp.

Nhưng đằng sau câu chuyện hội nhập ấy vẫn là câu chuyện về con người. Có những người từng là bộ đội, từng là thanh niên xung phong, từng sống trong những năm tháng chiến tranh. Khi đất nước bước vào thời kỳ mới, họ trở thành những người chứng kiến sự thay đổi.

Họ nhìn thấy những thành phố được xây dựng lại. Những nhà máy mọc lên. Những khu công nghiệp thu hút đầu tư. Những trường đại học hợp tác quốc tế. Những người trẻ sử dụng ngoại ngữ và công nghệ để làm việc với thế giới.

Đối với thế hệ từng đi qua thời hoa lửa, đó là một niềm vui lớn. Họ từng mong đất nước có hòa bình. Sau đó, họ mong đất nước có cơm ăn, áo mặc đầy đủ. Rồi họ mong con cháu được học hành. Và hôm nay, họ nhìn thấy thế hệ trẻ có thể bước ra thế giới bằng tri thức và năng lực của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn