Người lính bắn tỉa giữa chiến trường B5
Năm 1967, Nguyễn Quang Nhật gia nhập quân đội và đến chiến trường B5, Quảng Trị. Những năm tháng ở đây đã biến một người thanh niên thành một chiến sĩ giàu kinh nghiệm chiến đấu.
Sau thời gian làm thông tin hữu tuyến, ông được bố trí vào đơn vị bắn tỉa. Công việc của người lính bắn tỉa đòi hỏi khả năng quan sát, kiên nhẫn và giữ bí mật tuyệt đối. Một phát súng có thể quyết định thành bại của một nhiệm vụ, nhưng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả tổ chiến đấu gặp nguy hiểm.
Ngày 1/5/1968 là một ngày ông không thể quên. Trong trận chiến, ông chứng kiến đồng đội Vũ Văn Luyện hy sinh khi tiếp cận căn cứ địch. Những người còn lại phải tiếp tục nhiệm vụ trong hoàn cảnh đối phương tăng cường phòng thủ.
Tổ của ông Nhật cắm chốt cách vị trí địch khoảng 800 mét. Từ đó, ông quan sát mục tiêu và chờ thời cơ.
Một binh sĩ đối phương mở nắp xe tăng để quan sát. Ông xin phép chỉ huy rồi thực hiện phát bắn. Sau đó, khi đối phương tiến đến cứu người, tổ bắn tỉa tiếp tục chiến đấu.
Nhưng tiếng súng đã khiến vị trí bị lộ. Pháo địch lập tức bắn trả. Hai đồng đội hy sinh, hai người bị thương và bản thân Nguyễn Quang Nhật bị sáu mảnh đạn pháo.
Chiến tranh đối với ông không chỉ là những trận đánh. Đó còn là ký ức về những người đồng đội đã nằm lại.
Sau năm 1968, ông tiếp tục chiến đấu nhiều năm và năm 1971 lại bị thương tại Khe Sanh.
Câu chuyện của ông là một lát cắt chân thực về chiến trường Quảng Trị. Nó nhắc thế hệ trẻ rằng đằng sau mỗi chiến thắng là những con người bằng xương bằng thịt, những tuổi trẻ đã chấp nhận hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ.



