Người lính bên bờ sông
Người lính bên bờ sông
Tôi vẫn nhớ buổi tối hôm đó, khi ngồi cạnh bếp lửa nhỏ trong căn nhà lợp mái tôn cũ, nghe ông Ba – một cựu chiến binh – kể lại câu chuyện mà ông nói rằng “không bao giờ quên được”. Ngoài trời mưa lất phất, từng giọt nước rơi lộp bộp trên mái như hòa vào giọng kể trầm khàn của ông.
Ông nói về một đêm bên bờ sông năm xưa, khi đơn vị của ông nhận nhiệm vụ giữ chốt trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Nước sông dâng cao, dòng chảy xiết, đất bùn nhão nhoẹt khiến mỗi bước đi đều trở nên nặng nề. Dù vậy, không ai rời vị trí. Họ hiểu rằng phía sau mình là cả một vùng dân cư cần được bảo vệ.
Ông kể về cậu lính trẻ tên Hùng, mới mười chín tuổi, luôn cười dù hoàn cảnh căng thẳng. Cậu thường nói rằng sau chiến tranh sẽ về mở một tiệm sửa xe nhỏ. Đêm hôm đó, khi tiếng súng vang lên dồn dập, Hùng vẫn đứng bên cạnh ông, ánh mắt kiên định nhưng không giấu được nỗi sợ hãi của tuổi trẻ. Trận chiến kéo dài đến gần sáng, và khi mọi thứ lắng xuống, Hùng đã nằm lại nơi bờ sông lạnh lẽo ấy.
Ông Ba dừng lại, đôi mắt nhìn xa xăm như đang quay về quá khứ. Tôi không biết phải nói gì, chỉ cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Ông khẽ nói rằng chiến tranh kết thúc, nhưng những ký ức như thế thì không bao giờ biến mất. Với ông, đó không chỉ là một trận đánh, mà là nơi ông đã mất đi một phần tuổi trẻ và những người đồng đội thân thiết.



