Bài viết

Người lính bên dòng sông

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, giữa những ngày chiến tranh ác liệt, tại một làng quê ven sông thuộc Thái Bình có chàng trai tên Sơn vừa tròn hai mươi mốt tuổi.

Sơn sinh ra trong một gia đình làm nông giản dị. Cha mẹ anh quanh năm gắn bó với ruộng lúa, con đò nhỏ và những buổi chợ quê bình yên. Từ nhỏ, Sơn đã quen với tiếng mái chèo khua nước mỗi sáng và những chiều thả diều trên bãi sông.

Anh là người ít nói nhưng sống rất tình cảm. Trong làng, ai cũng quý Sơn bởi sự chăm chỉ và tấm lòng chân thành. Ước mơ lớn nhất của anh chỉ là sau này dựng một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, chăm sóc cha mẹ và sống một cuộc đời yên bình.

Nhưng chiến tranh đã khiến những ước mơ bình dị ấy phải gác lại.

Khi địa phương phát động thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc, Sơn là một trong những người đầu tiên viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Cha anh lặng lẽ lấy chiếc khăn cũ đưa cho con:
— Mang theo để nhớ quê nhà.

Mẹ chỉ ôm anh thật chặt, không nói nên lời.

Ra chiến trường, Sơn được phân vào đơn vị vận tải đường sông, chuyên đưa lương thực, thuốc men và bộ đội vượt qua những khúc sông nguy hiểm. Công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, bởi mỗi chuyến đò an toàn là thêm một niềm hy vọng nơi tiền tuyến.

Những đêm không trăng, Sơn cùng đồng đội chèo thuyền lặng lẽ giữa màn sương dày đặc. Phía trên là tiếng máy bay địch rền vang, phía dưới là dòng nước xiết và những hiểm nguy luôn rình rập.

Anh thường nói:
— Chỉ cần còn một chuyến đò phải sang sông, mình vẫn phải chèo tiếp.

Một đêm cuối năm, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa thương binh và thuốc men qua một khúc sông đang bị địch phong tỏa. Nếu chậm trễ, nhiều người sẽ không qua khỏi.

Không ai chần chừ. Sơn là người xung phong cầm lái chuyến đò đầu tiên.

Giữa màn đêm lạnh buốt, con thuyền lặng lẽ rẽ nước. Đạn pháo bất ngờ trút xuống mặt sông, sóng vỗ dữ dội. Sơn vẫn giữ chắc tay chèo, cố đưa thuyền vào bờ an toàn.

Khi chuyến cuối cùng gần cập bến, một tiếng nổ lớn vang lên. Để bảo vệ những thương binh phía sau, Sơn đã lao mình giữ con thuyền khỏi lật giữa dòng nước dữ.

Con thuyền cập bến, mọi người đều an toàn. Nhưng Sơn đã mãi mãi nằm lại nơi dòng sông quê hương.

Ngày đất nước hòa bình, bến sông năm xưa vẫn còn đó, nước vẫn chảy hiền hòa như chưa từng chứng kiến những tháng ngày bom đạn. Người dân trong làng dựng một tấm bia nhỏ bên bờ, ghi tên người lính trẻ đã hy sinh vì những chuyến đò sinh mệnh.

Mỗi mùa nước lên, người ta vẫn nhắc đến Sơn — người lính bên dòng sông, người đã dùng tuổi trẻ của mình để giữ cho dòng chảy của sự sống không bao giờ ngừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn