Người lính bên giếng làng
Người lính bên giếng làng
Trần Văn Quý quê ở Nghệ An. Trong làng có một chiếc giếng đá mà người dân sử dụng từ nhiều đời.
Ngày nhập ngũ, Quý đứng bên giếng múc một gáo nước uống rồi mới lên đường.
Trong chiến tranh, anh tham gia nhiều nhiệm vụ trên địa bàn miền Trung.
Một lần, đơn vị phải di chuyển qua vùng khô hạn. Nước uống trở thành thứ rất quý.
Quý nhường phần nước của mình cho một chiến sĩ trẻ đang kiệt sức.
Người đồng đội nói: “Anh uống đi.”
Quý đáp: “Tôi còn chịu được.”
Đến khi mọi người an toàn, Quý mới uống phần nước còn lại.
Sau chiến tranh, anh trở về quê.
Chiếc giếng làng vẫn còn.
Mỗi sáng, Quý thường ra đó rửa mặt rồi mới bắt đầu công việc.
Một lần, có người hỏi anh điều gì nhớ nhất về chiến tranh.
Quý nói: “Nhớ những lúc đồng đội chia nhau từng ngụm nước.”
Anh cho rằng trong hoàn cảnh khó khăn nhất, con người càng hiểu giá trị của tình đồng đội.
Chiếc giếng nhỏ vẫn nằm giữa làng, nước trong veo.
Đối với Quý, nó nhắc anh rằng những năm tháng gian khổ đã qua, nhưng nghĩa tình của những người từng sống chết bên nhau thì không bao giờ cạn.



