NGƯỜI LÍNH BIÊN PHÒNG NƠI ĐỊA ĐẦU TỔ QUỐC
NGƯỜI LÍNH BIÊN PHÒNG NƠI ĐỊA ĐẦU TỔ QUỐC
Ông Nguyễn Văn Hinh sinh năm 1959 trong một gia đình đông con tại xã Ninh Cường. Năm 1978, khi tình hình biên giới phía Bắc diễn biến căng thẳng, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ với mong muốn được góp phần bảo vệ chủ quyền Tổ quốc. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào lực lượng biên phòng đóng quân tại tỉnh Lạng Sơn. Đó là khoảng thời gian vô cùng gian khổ đối với người lính trẻ vừa rời quê hương. Ông kể rằng mùa đông vùng biên lạnh buốt đến cắt da cắt thịt. Nhiều hôm sương phủ trắng núi rừng, anh em vẫn phải mang theo súng đạn đi tuần tra suốt đêm. “Có những chốt đóng quân nằm cheo leo trên núi cao, muốn tiếp tế lương thực phải đi bộ hàng giờ,” ông nhớ lại. Cuộc sống nơi biên giới thiếu thốn đủ bề. Nước sinh hoạt phải dẫn từ khe núi xa, rau xanh hiếm nên anh em tự tăng gia quanh đơn vị. Những ngày mưa kéo dài, cả khu vực chìm trong rét buốt và bùn đất. Dù vậy, điều khiến ông nhớ nhất vẫn là tình cảm quân dân nơi biên giới. Bộ đội thường xuyên giúp bà con vùng cao sửa nhà, gặt lúa, vận chuyển lương thực sau mỗi đợt mưa lũ. Ông kể rằng có lần đơn vị nhận tin một bản vùng cao bị cô lập sau trận lũ lớn. Không quản nguy hiểm, anh em chiến sĩ đã mang gạo và thuốc men vượt suối tiếp tế cho người dân. “Bà con quý bộ đội lắm, có gì ngon cũng mang tới cho anh em,” ông xúc động nói. Trong thời gian công tác tại biên giới, ông cùng đồng đội nhiều lần tham gia tuần tra bảo vệ đường biên, giữ vững an ninh khu vực đóng quân. Dù cuộc sống vất vả nhưng không ai chùn bước bởi tất cả đều hiểu trách nhiệm của người lính nơi địa đầu Tổ quốc. Ông nhớ mãi những đêm gác giữa núi rừng yên tĩnh. Trong ánh lửa bập bùng nơi chốt biên phòng, những người lính trẻ ngồi kể cho nhau nghe chuyện gia đình, quê hương và ước mơ ngày đất nước bình yên. Sau khi xuất ngũ năm 1985, ông Nguyễn Văn Hinh trở về quê công tác tại địa phương. Dù ở cương vị nào, ông vẫn giữ phong cách giản dị, kỷ luật của người lính biên phòng năm xưa. Với con cháu, ông luôn nhắc nhở phải biết yêu quê hương, sống có trách nhiệm với cộng đồng và trân trọng hòa bình hôm nay – bởi đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao gian khổ và hy sinh của thế hệ đi trước.



