NGƯỜI LÍNH BIỆT ĐỘNG ĐÁNH CHÌM TÀU CHỞ MÁY BAY MỸ
Chiến sĩ biệt động Sài Gòn trực tiếp chỉ huy trận đánh chìm tàu chở máy bay USNS Card của Mỹ vào năm 1964 là Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lâm Sơn Náo (biệt danh là Ba Náo, 1936–2024). Đây là một trong những chiến công vang dội nhất của lực lượng Biệt động Sài Gòn - Gia Định, khiến quân đội Mỹ chấn động ngay giữa lòng đô thị Sài Gòn.
Là người con của vùng đất Nhà Bè, TP Hồ Chí Minh, năm 17 tuổi, Ba Náo theo cha vào làm công nhân tại cảng Sài Gòn. Lúc này, cảng Sài Gòn được ví như cửa ngõ của "Hòn ngọc Viễn Đông", nên tàu bè ra vào tấp nập, nhưng cũng nơi có nhiều người lao động bị áp bức, bóc lột. "Có áp bức ắt có đấu tranh", mơ ước được hoạt động trong tổ chức cách mạng của ông lớn dần theo năm tháng. Rồi Ba Náo được cô ruột dẫn ra căn cứ gặp ông Phạm Văn Hai, Đội trưởng Đội 65 - Biệt động quyết tử Sài Gòn. Gặp Ba Náo, ông Hai reo lên sung sướng: "Đúng rồi, người của cảng đây rồi. Tổ chức đang cần các đồng chí". Sau khi được học tập, huấn luyện ở trong căn cứ, Ba Náo quay về tiếp tục làm việc trong cảng Sài Gòn. Nhiệm vụ của ông lúc bấy giờ là xây dựng cơ sở, quần chúng có cảm tình với cách mạng, cơ sở đó có thể che dấu chiến sĩ cách mạng, cất giấu vũ khí...
Đã ngoài tuổi 80, nhưng khi nhắc đến những việc đã làm, giọng ông Ba Náo vẫn sôi nổi, mắt ánh lên sự tự hào của người lính biệt động. “Tháng 8/1962, tôi được triệu tập ra căn cứ nhận nhiệm vụ phải đánh chìm con tàu chở vũ khí phục vụ cho chiến tranh đặc biệt của Mỹ ở miền Nam Việt Nam. Vào chiều 29/12/1963, tàu US COREE chở vũ khí của Mỹ đã có mặt tại cảng Sài Gòn. Thời cơ đã đến, tôi cùng đồng đội đặt mìn, cài kíp, chỉnh đồng hồ hẹn giờ cho nổ vào lúc 7 giờ sáng ngày 30/12. Tuy nhiên, nằm chờ cả đêm tới khi trời sáng, mà vẫn không nghe thấy tiếng nổ. Khi đi kiểm tra thì do trục trặc về kĩ thuật nên mìn cài không nổ”, ông nhớ lại.
4 tháng sau khi đánh hụt con tàu US COREE, chiều ngày 30/4/1964 Ba Náo được báo sắp có tàu Mỹ chở máy bay vào cảng. Rút kinh nghiệm lần trước, lần này Ba Náo đã chuẩn bị rất kỹ các loại vũ khí, sức nổ lần này sẽ đủ để làm nhấn chìm con tàu của Mỹ. Ông đã xin cấp trên cho mình tự thiết kế lại vũ khí để đánh chìm tàu và lần này đánh phải chắc thắng. Qua quan sát, Ba Náo đã thiết kế lại bốn khối thuốc nổ trước thành 2 khối nổ, mỗi khối 40kg TNT, kết hợp với 2 kg C4 nằm bao quanh kíp nổ. Ba Náo xin thêm 2 nụ xòe điểm hỏa nổ liền.
Lúc đó, cảng Sài Gòn được canh giữ rất nghiêm ngặt. Bằng sự nhanh trí, khéo léo, thông minh của mình, Ba Náo đã xử lý các tình huống cấp bách, giúp ông và đồng đội qua mặt được bọn bảo an và tàu tuần tra. “Tôi và đồng đội Hai Hùng phải lăn lê bò trườn đẩy thuyền đi trong bùn đen hôi thối. Đến khi không còn đẩy thuyền được nữa, tôi bảo Hai Hùng đứng ngoài chờ, một mình tôi ôm khối thuốc nổ và dây chằng ra ngay bờ cảng, sát con tàu USNS CARD. Bên trên bọn thợ và lính Mỹ đang lắp ráp máy bay. Dựa vào địa thế các cột dưới gầm cầu, tôi gài hai khối thuốc nổ. Gài xong là 1 giờ sáng, chỉ còn 2 tiếng đồng hồ để về nhà”, ông kể.
Sau khi xong nhiệm vụ, cả hai người trở về nhà, lúc này cũng gần 3 giờ sáng. Về tới nhà, lúc này Ba Náo mới thấy run hết chân tay vì đói. Hai ngày qua, vì công việc cấp bách và quá nôn nóng, lo lắng ông chưa ăn bữa nào. Ba Náo bảo Hai Hùng nấu cơm ăn rồi cả hai cùng chờ đợi, đếm từng giây từng phút đến khi con tàu nổ. “Nghe tiếng nổ, tôi và Hai Hùng ôm nhau chỉ dám reo khe khẽ: thành công rồi, đánh thành công rồi, sung sướng quá, đánh thành công rồi các đồng chí ơi! Lúc đó tôi chỉ muốn chạy ngay ra ngoài xem tình hình thế nào, nhưng tôi nghĩ đã có đồng chí Sáu Cậy lo vụ này”.
Sáng ngày 2/5, sự kiện con tàu USNS CARD bị biệt động phá hủy đã gây chấn động trên các mặt báo của quốc tế và trong nước. Ngay sau đó, Bác Hồ đã khen ngợi chiến công đánh chìm tàu Mỹ của quân du kích Sài Gòn - Gia Định trên Đài Tiếng nói Việt Nam.



