Người lính cáng thương Nông Dũng Sằn
Tháng 3 năm 1979, khi tiếng súng nơi biên cương phía Bắc vẫn còn vang vọng, ông Nông Dũng Sằn, quê tại thôn Yên Bình, xã Yên Lập, lên đường nhập ngũ, mang theo sức trẻ và tinh thần sẵn sàng bảo vệ quê hương.
Ông được biên chế tại C23, E877, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang, đảm nhận nhiệm vụ cáng thương. Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng công việc của ông luôn gắn với những nơi hiểm nguy nhất. Mỗi khi có đồng đội bị thương, những người lính cáng thương phải nhanh chóng tiếp cận, đưa thương binh rời khỏi khu vực chiến đấu và chuyển về nơi cứu chữa an toàn.
Giữa núi đá Hà Giang hiểm trở, đường đi cheo leo, điều kiện chiến trường thiếu thốn, mỗi chuyến cáng thương đều là một cuộc chạy đua với thời gian. Trên đôi vai người lính trẻ khi ấy không chỉ là sức nặng của chiếc cáng, mà còn là sinh mạng của đồng đội và trách nhiệm của một người lính đối với những người cùng chiến tuyến.
Những tháng ngày quân ngũ của ông Nông Dũng Sằn là một phần ký ức không thể phai mờ của những năm tháng bảo vệ biên cương Tổ quốc. Dẫu nhiệm vụ thầm lặng, người lính cáng thương vẫn có mặt giữa gian khó, bất chấp hiểm nguy để đưa những người đồng đội bị thương trở về.
Năm tháng đã lùi xa, nhưng câu chuyện về ông Nông Dũng Sằn và những người lính từng làm nhiệm vụ nơi biên giới Hà Giang vẫn còn đó như một lời nhắc nhớ về một thế hệ đã dành những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất cho đất nước.
Một thời hoa lửa – một đời không quên.



