Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH CHÂN THẬT CỦA THÔN CÀO

Giữa những triền đồi cọ xanh thẳm của thôn Cào, có một người đàn ông dáng người hiền lành, ít nói, nhưng mỗi lời thốt ra đều mộc mạc như dòng nước suối đầu nguồn. Đó là cựu chiến binh Phan Văn Vui, sinh năm 1966, người dân tộc Tày – một người lính từng gửi tuổi trẻ của mình vào những năm tháng quân ngũ đầy gian lao.

Tuyên Quang28/11/2025Hoàng Văn Huynh (Đoàn xã Hùng An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1984, khi vừa tròn 18 tuổi, chàng trai trẻ Phan Văn Vui rời mái nhà sàn của mình để lên đường nhập ngũ. Anh được phân vào đơn vị C1 – D14 – F313, cấp bậc B1, là một chiến sĩ trẻ khỏe, nhanh nhẹn và rất chịu khó.
Ngày chia tay bản làng, mẹ anh dúi vào tay con nắm cơm nếp và dặn:
“Lên đường giữ nước, nhưng phải giữ mình trước đã con ạ.”
Anh chỉ cười, nụ cười hiền như ánh nắng đầu xuân trên mái cọ.

Thời gian huấn luyện và làm nhiệm vụ không hề dễ dàng.
Những buổi hành quân kéo dài, những đêm ngủ rừng gió hú, những buổi tập bắn, tập đánh, mồ hôi ướt đẫm.Có những hôm trời rét đến mức nước đóng thành lớp mỏng trên mặt suối, thế mà đại đội vẫn phải luyện tập.
Những lúc ấy, người ta luôn thấy Phan Văn Vui đi sau để đỡ bạn, hoặc đi trước để mở đường.

Một lần hành quân đêm, trời sương dày, đường rừng trơn trượt. Một chiến sĩ trong trung đội bị trẹo chân, không thể tiếp tục.
Vui đã xung phong cõng bạn suốt quãng đường dài cho đến khi cả đơn vị tập kết.
Anh chỉ nói một câu giản dị:“Đồng đội với nhau thì phải vậy thôi.”

Câu nói ấy sau này trở thành điều mà nhiều người nhớ mãi về anh:
thật thà, ít nói, nhưng đầy trách nhiệm.

Năm 1987, anh xuất ngũ, trở về thôn Cào mang theo tác phong nhanh nhẹn, kỷ luật và trái tim ấm của người lính.
Anh bắt tay vào cuộc sống đời thường: làm nương, trồng rừng, chăn nuôi…
Công việc vất vả nhưng lúc nào trên môi anh cũng có nụ cười hiền.

Năm 1998, anh tham gia Hội Cựu Chiến Binh xã. Vui trở thành một trong những hội viên tích cực nhất:
– luôn có mặt trong các buổi họp,
– luôn xung phong khi thôn có việc chung,– luôn hết lòng giúp đỡ người khó khăn.

Người dân thôn Cào vẫn thường nói:
“Nhà anh Vui chẳng giàu, nhưng việc gì tốt cho thôn là anh làm bằng được.”

Trong cuộc sống thường ngày, anh Vui vẫn giữ tính cách chân thật như thuở nào:
giản dị, hiền lành, không ganh đua, không to tiếng — chỉ chăm chỉ làm việc và sống tử tế.

Ngày nào cũng vậy, sáng sớm, người ta thấy anh dắt con dao phát lên nương, chiều muộn lại thấy anh cười chào mọi người khi xuống dốc.
Những bước chân bền bỉ ấy đã in lên đất thôn Cào như minh chứng cho một đời sống ngay thẳng, cho khí chất của người lính Tày – ít nói nhưng sâu sắc, bình dị nhưng đáng kính.Cựu chiến binh Phan Văn Vui không có những chiến công lớn lao,
nhưng ông có một điều mà ai cũng trân trọng:
một tấm lòng trong sáng,
một đời sống nghĩa tình,
và một tuổi trẻ cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn