NGƯỜI LÍNH CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ
Những người lính trẻ năm ấy, có người chỉ mới đôi mươi, có người chưa kịp trưởng thành, nhưng tất cả đều mang chung một lý tưởng: giành độc lập cho dân tộc. Dù chiến tranh đã qua hơn bảy thập kỷ, giá trị tinh thần ấy vẫn còn nguyên vẹn cho thế hệ hôm nay. Hòa bình mà chúng ta đang hưởng hôm nay không phải ngẫu nhiên có được. Đó là kết quả của xương máu, của nước mắt và của cả niềm tin sắt đá vào tương lai. Chiến thắng Điện Biên Phủ là biểu tượng sáng ngời của lòng quả cảm, trí tuệ Việt Nam và sức mạnh của một dân tộc nhỏ bé nhưng bất khuất. Việc ôn lại chiến thắng ấy không chỉ để tưởng nhớ quá khứ mà còn để khơi dậy trong lòng các thế hệ mai sau lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm và niềm tự hào dân tộc.
Dân tộc Việt Nam đã trải qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, trong đó có vô vàn cuộc chiến chống ngoại xâm đầy hy sinh và gian khổ. Giữa thế kỷ XX, sau khi Cách mạng Tháng Tám thành công năm 1945, nhân dân ta giành lại được độc lập sau gần một thế kỷ bị thực dân Pháp đô hộ. Tuy nhiên, tự do chưa được bao lâu thì Pháp quay trở lại xâm lược, dẫn đến cuộc kháng chiến trường kỳ từ năm 1946 đến 1954.
Trong suốt 9 năm ấy, biết bao thế hệ đã ra trận, biết bao người lính, người dân đã cống hiến cả tuổi xuân và máu xương để giữ gìn non sông. Trong đó, ông Đỗ Quang Phủ, hiện tại 93 tuổi ,hiện đang sống tại xã Tân Dân, Khoái Châu, Hưng Yên, trưởng thành trong thời kỳ đất nước chìm trong khói lửa, tham gia và chứng kiến tận mắt sự ác liệt của chiến tranh ,tinh thần quật cường của quân dân Việt Nam.
Hình ảnh ông ĐỖ CAO PHỦNG ,93 tuôỉ
Cuộc chiến khắc sâu vào tim của mỗi con dân Việt Nam mà ông tham gia là Chiến dịch Điện Biên Phủ, diễn ra từ ngày 13/3/1954 đến ngày 7/5/1954, trở thành một trong những chiến thắng vĩ đại nhất trong lịch sử quân sự thế giới hiện đại.
Sau những thất bại nặng nề từ năm 1950 trở đi, đặc biệt là sau chiến dịch Biên Giới, thực dân Pháp dần rơi vào thế bị động. Để cứu vãn tình thế, nước Pháp và Mỹ dựng lên Kế hoạch Nava, giao cho tướng Henri Navarre với mục tiêu xoay chuyển cục diện trong vòng 18 tháng.
Trong kế hoạch đó, Điện Biên Phủ được lựa chọn làm nơi tập trung lực lượng, xây dựng thành tập đoàn cứ điểm mạnh nhất Đông Dương. Pháp tin rằng với ưu thế không quân, pháo binh và hệ thống phòng thủ kiểu “con nhím”, quân đội Việt Nam sẽ không thể tấn công.Tuy nhiên, họ đã phạm một sai lầm chiến lược: Điện Biên Phủ là thung lũng hẹp, bốn bề núi bao quanh – một vị trí có thể trở thành “cái bẫy” nếu bị đối phương chiếm lĩnh các điểm cao.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã chỉ huy toàn chiến dịch. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, toàn dân và toàn quân đã chung sức tạo nên kỳ tích. Hơn 26 vạn dân công tham gia vận chuyển lương thực, đạn dược, hàng nghìn chiếc xe đạp thồ chở từ 200–300 kg hàng, vượt rừng sâu núi cao, pháo 105 mm và 75 mm được kéo bằng sức người qua những con dốc dựng đứng, nhiều người hy sinh ngay trên đường vận chuyển.
Những con đường kéo pháo xuyên rừng, những hầm hào công phu nối liền trận địa… tất cả đều là kết quả của ý chí “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Ông phủng chia sẻ : “lực lượng thanh niên xung phong và lực lượng bộ đội ta phải kéo pháo qua đồi .nhưng do xe không kéo đc lên phải đùn rồi chèn gỗ ở hai bánh , lê từng bước một”. “sư đoàn 32 có xin ý kiến của đại tướng Võ Nguyên Giáp đào một đường hầm từ ngoài 500m đi đến sát đồi a1 , rồi cứ 5 cân một vận chuyển dưới đường hầm đến ghép thành một quả bộc pháo ”đây là quả bộc pháo mở đầu tấn công vào đồi a1 .Dù không có máy móc chỉ bằng cuốc , xẻng dân quân ta đã đào đc hầm rồi vận chuyện pháo qua, đây quả là ý chí nghị lực phi thường .
Ban đầu, ta dự định đánh nhanh thắng nhanh, nhưng sau khi phân tích tương quan lực lượng và địa hình, Đại tướng Võ Nguyên Giáp quyết định chuyển sang đánh chắc – tiến chắc. Quyết định này vô cùng đúng đắn, giúp hạn chế thương vong và đảm bảo tiêu diệt hoàn toàn tập đoàn cứ điểm.
Vào Đợt 1 (13/3 – 17/3/1954): Mở màn thắng lợi.Quân ta tấn công các cứ điểm phía Bắc: Him Lam, Độc Lập, Bắc Bản. Đây là những “cánh cửa thép” bảo vệ Điện Biên Phủ. Sau 5 ngày chiến đấu quyết liệt, ta đã làm chủ hoàn toàn, mở toang tuyến phòng thủ của Pháp.
Tiếp tục Đợt 2 (30/3 – 22/4/1954): Chiếm lĩnh điểm cao phía Đông. Ta liên tục tấn công vào các điểm cao như C1, C2, D1, E1… Đây là nơi Pháp bố trí hỏa lực mạnh nhất. Trận giáp lá cà diễn ra từng mét chiến hào, có nơi bộ đội phải chiến đấu cả ngày không được nghỉ. Nhưng cuối cùng, ta đã chiếm được toàn bộ các ngọn đồi chiến lược.
Ở Đợt 3 (1/5 – 7/5/1954): Tổng công kích. Ngày 6–7/5, quân ta đồng loạt tiến công vào trung tâm Mường Thanh. Lúc 17 giờ 30 ngày 7/5/1954, quân ta bắt sống tướng De Castries và toàn bộ bộ máy chỉ huy. Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ sụp đổ hoàn toàn. Tròn 12:00 nhân dân ở xung quanh điện biên phủ kéo ra đường chào các chiến sĩ giải phóng điện biên .
Kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến 9 năm chống thực dân Pháp. Tạo điều kiện ký kết Hiệp định Giơ-ne-vơ 1954, công nhận độc lập và chủ quyền của Việt Nam. Nâng cao uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế.Đối với thế giới.Đánh dấu sự sụp đổ của chủ nghĩa thực dân cũ. Khích lệ phong trào giải phóng dân tộc ở châu Á, châu Phi, Mỹ Latin. Trở thành bài học quân sự kinh điển về chiến tranh nhân dân
Bằng tinh thần dũng cảm người anh hùng Đỗ Cao Phủng được trao tặng 3 huân chương minh chứng cho tháng năm xương máu ca ngợi sự hi sinh của ông để ta có ngày nay . Năm ngoái ông còn được ông Tô Lâm tặng cho một quyển sách 500 trang nói về chiến dịch điện biên phủ và đại tướng Võ Nguyên Giáp .
Hình ảnh ông Đỗ cao phủng cùng huy chương của ông với bà Hoàng Thị Ngân và quyển sách được ông Tô lâm tặng
Trong năm tháng chiến đâu ông trút hết lòng mình vào những câu thơ đến nay khi đọc lại ta có thể cảm nhận rõ được ý trí quyết tâm , chiến đấu quyết thắng của người anh hùng ấy , những dòng như thể nói lên được tấm lòng của tất cả con dân Việt Nam thời kháng chiến . Dòng thơ hào hùng khiến lòng người xúc động.Người lính bước vào chiến trường mang theo một tinh thần căm ghét sâu sắc đối với kẻ thù và chiến tranh tàn khốc. Sự căm ghét ấy không chỉ xuất phát từ những mất mát mà họ tận mắt chứng kiến – đồng đội ngã xuống, quê hương bị tàn phá – mà còn từ khát vọng cháy bỏng muốn bảo vệ đất nước, bảo vệ cuộc sống bình yên của nhân dân. Trong trái tim họ luôn có sự giằng xé: vừa cứng rắn, quyết liệt và đầy thù hận trước quân xâm lược, vừa nhạy cảm, giàu tình thương với đồng bào và đồng đội. Chính những cảm xúc mạnh mẽ ấy đã hun đúc ý chí chiến đấu bền bỉ, giúp họ vượt qua gian khổ, hiểm nguy và sẵn sàng hi sinh vì đất nước .
Trang sách do chính tay ông Đỗ Cao Phủng viết
Ngoài ra ông còn có lời dặn dò thanh niên hiện nay là phải học thật chăm chỉ học phải học lên nữa để có một tương lai tốt hơn .
Là thế hệ còn ngồi trên ghế nhà trường em vô cùng xúc động khi nghe những chia sẻ của ông , em cảm nhận sâu sắc được những khó khăn dân quân ta đã phải trải qua , sinh ra trong thời kì bình yên là điều vô cùng may mắn em rất biết ơn những vị anh hùng đem lại cuộc sống hạnh phúc hiện giờ em sẽ luôn khắc ghi trong tim ,cố gắng học tập để sau này góp sức nhỏ cho nước nhà .



