Bài viết

Người Lính Công Binh Giữ Đường Giữa Đèo Lò Xo

Trong kháng chiến chống Mỹ, khu vực Đèo Lò Xo là một trong những cung đường hiểm trở bậc nhất trên tuyến chi viện chiến lược, nơi mưa rừng, sạt lở và bom đạn thường xuyên phá hủy giao thông. Lực lượng công binh phải bám trụ mở đường, sửa đường ngay sau các trận đánh phá để giữ mạch vận tải không bị gián đoạn. Câu chuyện kể về một người lính công binh kiên cường giữa đèo Lò Xo.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Huỳnh Duy Quang (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lò Xo đèo dựng mù sương,
Một bên vực thẳm, một đường chênh vênh.
Gió rừng quất rát thân hình,
Mà anh công binh vẫn gìn con đường.

Đất vừa sạt lở tang thương,
Xe chưa kịp tới đã vương đá rơi.
Bom vừa dứt tiếng xa vời,
Anh lao ra giữa đất trời đổ nghiêng.

Không chờ nắng tắt bình yên,
Chỉ cần lặng tiếng là liền vá ngay.
Xẻng cuốc nặng trĩu bàn tay,
Mà như giữ cả tương lai phía sau.

Có lần đá lở ào ào,
Như muốn xóa sạch lối vào chiến khu.
Anh nằm sát đất mịt mù,
Vẫn che con đường qua thu tử sinh.

Đồng đội gọi giữa rừng xanh:
“Rút lui thôi, chỗ này nhanh sập rồi!”
Anh cười giữa gió tả tơi:
“Đường chưa thông lại, chưa rời được đâu.”

Một đời giữa núi rừng sâu,
Không tên khắc giữa nhịp cầu gian lao.
Nhưng từng mét đất lao đao,
Là từng nhịp sống gửi vào mai sau.

Sau này đất nước yên bình,
Đèo xưa xanh lại giữa mình nắng lên.
Nhưng trong ký ức không quên,
Có người mở lối dựng nền Tổ quốc.

Không cần bia đá ngợi ca,
Mà trong non nước ngân nga bóng hình.
Một thời lửa đạn hy sinh,
Hóa thành con đường hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn