Bài viết

Người Lính Công Binh Giữ Đường Trên Đèo Cả

Trong kháng chiến chống Mỹ, khu vực Đèo Cả là tuyến giao thông chiến lược ven biển và miền núi, thường xuyên bị đánh phá nhằm cắt đứt chi viện giữa các vùng chiến sự. Lực lượng công binh phải bám trụ sửa đường, mở đường trong điều kiện bom đạn, sạt lở và địa hình hiểm trở. Câu chuyện kể về một người lính kiên cường giữ con đường qua Đèo Cả.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Võ Nguyễn Việt Hoàng (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đèo Cả gió thổi triền miên,
Một bên biển rộng, một bên núi dài.
Bom rơi chẳng kể ngày mai,
Mà người công binh miệt mài mở đường.

Đất vừa sạt lở ven sườn,
Xe chưa kịp chạy đã vương bụi mù.
Nhưng anh vẫn giữ chiến khu,
San từng hố nát qua thu bão bùng.

Đêm nghe sóng biển trập trùng,
Gió đèo quất lạnh tận cùng thân vai.
Nhưng anh không bước dừng tay,
Giữ cho tuyến nối mỗi ngày thông thương.

Có lần bom dội ven đường,
Đá rơi như thể đoạn trường chia đôi.
Anh lao giữa khói tơi bời,
Vẫn che đường lại cho đời tiếp đi.

Đồng đội gọi giữa hiểm nguy:
“Rút lui thôi, chỗ này đi quá gần!”
Anh cười giữa gió phong trần:
“Đường chưa thông lại, chưa cần nghỉ đâu.”

Một đời giữa lửa đạn sâu,
Không tên khắc giữa nhịp cầu chiến công.
Nhưng từng mét đất vun trồng,
Là từng hy vọng nối vòng quê hương.

Sau này đất nước yên thường,
Đèo Cả xanh lại giữa vương nắng hồng.
Nhưng trong ký ức mênh mông,
Có người mở lối giữa dòng lửa bom.

Không cần bia đá ghi công,
Mà trong Tổ quốc vẫn hồng dấu anh.
Một thời gian khổ mong manh,
Hóa thành con đường đất lành hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn