Bài viết

Người Lính Công Binh Mở Đường Giữa Đèo Ô Quy Hồ

Trong kháng chiến, tuyến chi viện qua vùng Tây Bắc giữ vai trò quan trọng, đặc biệt các cung đường hiểm trở như Đèo Ô Quy Hồ. Đây là nơi địa hình núi cao, sương mù dày đặc, dễ sạt lở và thường xuyên bị đánh phá. Lực lượng công binh phải bám trụ mở đường, sửa đường để giữ thông tuyến cho xe vận tải và bộ đội hành quân.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Trần Đặng Minh Châu (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ô Quy Hồ núi chạm mây,
Đèo cao dựng đứng tháng ngày gió giăng.
Sương mù phủ kín không gian,
Mà người công binh vẫn mang lối về.

Đất rung sạt lở triền đê,
Đường xưa bị xé tứ bề đá bay.
Nhưng anh không bước dừng tay,
Xẻng cuốc giữ lại hình hài tuyến đi.

Bom rơi chẳng hỏi làm gì,
Chỉ còn hố đất chia ly giữa đèo.
Anh cùng đồng đội vội reo,
San từng mét đất cheo leo hiểm nghèo.

Đêm nghe gió rít qua đèo,
Áo anh ướt đẫm sương neo lạnh lùng.
Nhưng trong ánh mắt kiên trung,
Là đường chiến dịch đi cùng tương lai.

Có lần sạt núi ập dài,
Anh lao vào giữa đất trời đổ nghiêng.
Giữ cho xe vẫn hành trình,
Giữ cho mạch sống chiến binh không dừng.

Đồng đội gọi giữa rừng xanh:
“Rút lui thôi, chỗ này nhanh sập rồi!”
Anh cười giữa đá chơi vơi:
“Đường chưa thông được, chưa rời nơi đây.”

Một đời không phút nghỉ ngơi,
Chỉ nghe tiếng cuốc giữa trời biên cương.
Nhưng từng đoạn đất mở đường,
Là từng hy vọng quê hương nối dài.

Sau này đất nước nở hoa,
Ô Quy Hồ gió hiền hòa núi non.
Đường xưa giờ đã sắt son,
Nhưng người mở lối vẫn còn trong tim.

Không cần bia đá ghi tên,
Mà trong đất nước nối liền hôm nay.
Một thời gian khổ đắng cay,
Hóa thành con đường dựng xây hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn