Người lính công binh mở đường lên điểm cao
Tháng Ba năm ấy, mưa phùn phủ kín những dãy núi đá tai mèo. Con đường độc đạo dẫn lên điểm cao chỉ là một vệt đất ngoằn ngoèo men theo sườn núi. Mỗi ngày, pháo từ bên kia biên giới lại cày xới mặt đường thành những hố sâu, đá tảng lăn xuống chặn lối. Muốn đưa lương thực, đạn dược và cáng thương binh lên chốt, chỉ còn cách dựa vào những người lính công binh.
Trong đơn vị có anh Phan Anh Hùng (Sinh năm 1967, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An), người lính công binh quê Thái Bình. Thân hình không cao lớn, nhưng đôi vai lúc nào cũng đeo cuốc, xẻng, dây nổ và chiếc ba lô nặng trĩu. Đồng đội vẫn đùa:
— "Công binh không đánh trận nhiều, nhưng mở đường để cả trận đánh đi qua."
Hòa chỉ cười hiền.
Có những đêm, khi bộ binh nghỉ trong hầm, anh cùng tổ công binh lặng lẽ bám theo sườn núi. Họ làm việc dưới ánh sao mờ, không dám bật đèn pin vì chỉ một tia sáng cũng có thể kéo theo loạt pháo cấp tập.
Một lần, một khối đá khổng lồ chắn ngang con đường lên điểm cao. Nếu không phá được trước bình minh, đoàn vận tải sẽ phải quay về, còn các chốt phía trên có nguy cơ cạn đạn và thiếu lương thực.
Hòa quan sát thật lâu rồi cẩn thận đặt từng bánh thuốc nổ vào các khe đá. Anh tính toán từng đoạn dây cháy chậm, từng hướng văng của đá. Khi mọi người đã rút xuống nơi an toàn, tiếng nổ dội vang giữa núi rừng.
Khói tan.
Khối đá lớn đã vỡ thành nhiều mảnh nhỏ.
Nhưng ngay sau đó, pháo địch bắt đầu bắn cấp tập. Đất đá tung mù trời. Một chiến sĩ trẻ bị sức ép choáng váng nằm giữa đường.
Không kịp suy nghĩ, Hòa lao ngược lên. Anh kéo đồng đội vào hốc đá đúng lúc quả pháo tiếp theo nổ chát chúa phía sau lưng.
Đến sáng, con đường đã được thông.
Những chiếc xe vận tải đầu tiên ì ạch leo dốc. Bộ đội gùi đạn nối nhau tiến lên điểm cao. Ai đi qua cũng giơ tay chào tổ công binh đang ngồi bên vệ đường, người nào cũng phủ kín bụi đá trắng xóa.
Một chiến sĩ bộ binh nói:
— "Nếu không có các anh, chúng tôi chẳng thể lên giữ chốt."
Hòa cười, phủi lớp bụi trên vai:
— "Đường còn thông là chốt còn vững."
Nhiều tháng sau, con đường ấy liên tục bị bom phá, rồi lại được những người lính công binh vá lại. Có người hy sinh khi đang gỡ mìn, có người mãi mãi nằm dưới những vách đá cheo leo. Họ không trực tiếp xung phong đánh chiếm điểm cao, nhưng mỗi mét đường mở được đều được đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi thanh xuân.
Bốn mươi năm sau, Hòa trở lại chiến trường xưa. Con đường đất năm nào đã rộng hơn, xe cộ có thể đi qua dễ dàng. Những triền núi xanh màu cây mới.
Ông đứng rất lâu bên khúc cua cũ, nơi từng đặt bộc phá phá tảng đá chắn đường. Đưa tay vuốt nhẹ một phiến đá còn in vết sẹo của mảnh pháo, ông khẽ nói như với những đồng đội đã khuất:
"Con đường vẫn còn đây. Các cậu đã góp tuổi trẻ để mở nó. Giờ người dân đi lại bình yên, đó là phần thưởng lớn nhất."
Trong ký ức của những người lính năm xưa, công binh không chỉ mở đường qua núi đá, mà còn mở con đường của niềm tin, của sự sống và của chiến thắng.



