Bài viết

NGƯỜI LÍNH CÕNG ĐẠN TRÊN ĐÈO

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, hàng vạn chiến sĩ hậu cần đã âm thầm vận chuyển đạn dược, lương thực vượt núi băng rừng để tiếp tế cho tiền tuyến.

Gia Lai13/05/2026ĐINH THỊ KHIM (Chi đoàn: 10A1- Đoàn trường PTDTNT THCS và THPT Vĩnh Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi đó đường Trường Sơn hiểm trở lắm. Đèo dốc dựng đứng, mưa rừng thì xối xả suốt ngày đêm.

Tôi thuộc đơn vị vận tải bộ. Công việc là gùi đạn vượt núi tiếp tế cho chiến trường phía Nam.

Anh Phúc – tiểu đội trưởng – khỏe như con hổ rừng. Có chuyến anh gùi tới gần năm mươi ký đạn mà vẫn đi đầu đoàn.

Đêm nào cũng vậy, chúng tôi men theo những con đường mòn chỉ rộng vừa một bàn chân.

Máy bay Mỹ thường xuyên thả pháo sáng và ném bom dọc tuyến đường.

Có lần cả đơn vị phải nằm ép xuống vách núi suốt nhiều giờ vì B52 đánh rải thảm.

Đất đá đổ xuống ào ào tưởng chừng cả ngọn đồi sập xuống đầu.

Nhưng vừa dứt bom, anh Phúc đã đứng dậy đầu tiên:

‘Đạn chưa tới chiến trường thì chưa được nghỉ!’

Nhiều chiến sĩ chân phồng rộp, vai bật máu vì đòn gánh nhưng không ai lùi bước.

Một lần khi qua đèo trong đêm mưa lớn, anh Phúc trượt chân xuống vực khi cố giữ thùng đạn khỏi rơi.

Đồng đội tìm thấy anh vào sáng hôm sau, đôi tay vẫn ôm chặt dây gùi trước ngực.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn không quên hình bóng người lính gùi đạn khuất dần trong màn mưa Trường Sơn năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn