Bài viết

người lính cụ hồ

Ninh Bình21/05/2026Đoàn xã Rạng Đông (Đoàn xã Rạng Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
người lính cụ hồ

Ngày trở về sau những năm tháng quân ngũ, anh Nguyễn Văn Hòa chỉ mang theo một ba lô bạc màu, vài tấm huân chương cũ và lời dặn của đồng đội:
“Dù ở đâu, làm gì cũng phải sống xứng đáng là người lính Cụ Hồ.”

Quê anh nghèo, nằm ven con sông nhỏ của miền quê Bắc Bộ. Cha mẹ già yếu, căn nhà cấp bốn dột nát mỗi mùa mưa. Rời quân ngũ, anh xin làm đủ nghề để mưu sinh: phụ hồ, bốc vác, rồi nhận chăm sóc ao cá thuê cho người ta. Cuộc sống tuy vất vả nhưng vợ chồng anh luôn đầm ấm, yêu thương nhau. Hai đứa con nhỏ ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ chính là niềm hy vọng lớn nhất của anh.

Thế nhưng biến cố bất ngờ ập đến khi anh phát hiện mình mắc bệnh ung thư gan giai đoạn nặng. Ngày bác sĩ thông báo kết quả, người vợ lặng người bật khóc, còn anh chỉ ngồi im rất lâu rồi khẽ nói:
“Còn sống ngày nào, anh vẫn phải làm chỗ dựa cho gia đình ngày đó.”

Từ đó, cuộc sống càng khó khăn hơn. Tiền thuốc men khiến gia đình vốn nghèo lại càng túng thiếu. Có lúc trong nhà chỉ còn vài chục nghìn đồng, vợ anh phải vay gạo hàng xóm để lo bữa cơm cho con. Nhiều người khuyên anh bán đi mảnh đất hương hỏa của cha mẹ để chữa bệnh, nhưng anh lắc đầu:
“Đất của tổ tiên để lại, còn là nơi cho các con sau này. Người lính không được vì khó khăn mà đánh mất gốc rễ của mình.”

Dù bệnh tật hành hạ, anh vẫn giữ nguyên tác phong của người lính năm xưa. Mỗi sáng, anh dậy sớm quét sân, gấp chăn màn vuông vức, dạy các con lễ phép với ông bà, hàng xóm. Anh thường kể cho con nghe về những đồng đội đã hy sinh nơi biên giới, về lòng yêu nước và tinh thần kiên cường của người lính.

Có hôm đau đến không đứng nổi, nhưng nghe loa xã phát động dọn vệ sinh đường làng, anh vẫn chống gậy tham gia. Bà con nhìn anh vừa thương vừa cảm phục. Anh bảo:
“Mình còn làm được gì có ích cho dân thì vẫn phải làm.”

Điều khiến mọi người quý trọng hơn cả là dù hoàn cảnh khó khăn, anh chưa từng than trách số phận. Gia đình anh luôn sống chan hòa, nghĩa tình. Những phần quà hỗ trợ của địa phương, anh còn san sẻ bớt cho hộ khó khăn hơn mình. Anh nói:
“Người lính Cụ Hồ sống là phải biết nghĩ cho người khác.”

Năm tháng trôi qua, bệnh tình ngày càng nặng, nhưng trong ngôi nhà nhỏ ấy vẫn luôn đầy tiếng cười. Hai người con của anh chăm ngoan, học giỏi, luôn tự hào về cha mình. Với bà con trong xóm, anh Hòa không chỉ là một cựu quân nhân nghèo, mà còn là biểu tượng của nghị lực, của phẩm chất cao đẹp người lính sau chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn