Cựu chiến binh

Người Lính Của Những Con Đường – Trung sỹ Trần Thế Tùng

Quảng Ngãi16/08/2026Đoàn xã Đăk Mar (Đoàn xã Đăk Mar)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Lính Của Những Con Đường – Trung sỹ Trần Thế Tùng

          Người Lính Của Những Con Đường – Trung sỹ Trần Thế Tùng

Địa chỉ: Thôn 1, xã Đăk Mar, tỉnh Quảng Ngãi

Đêm ngày 8 tháng 10 năm 1980. Kim đồng hồ vừa điểm 2 giờ sáng. Trong màn đêm tĩnh lặng của Quảng Nam, chàng thanh niên Trần Thế Tùng khoác trên vai chiếc ba lô bạc màu, bước lên chuyến xe quân sự hướng về Đăk Mar. Đôi mắt anh còn lưu luyến quê nhà, nơi có người mẹ già đứng lặng trước hiên nhà nhìn theo bóng con khuất dần trong màn sương đêm.

Đó là lần đầu tiên anh rời quê hương để thực hiện nhiệm vụ của người lính. Sau nhiều ngày hành quân, anh được biên chế về Đại đội 4, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 704. Vùng đất Đăk Mar những năm ấy còn nhiều khó khăn. Núi đồi trập trùng, rừng sâu bạt ngàn, cuộc sống của bộ đội thiếu thốn đủ điều. Nhưng những người lính trẻ vẫn mang trong mình một niềm tin mãnh liệt rằng họ đang góp sức xây dựng đất nước sau chiến tranh.

Những ngày đầu đơn vị tổ chức học chính trị. Anh Tùng luôn ngồi hàng đầu, chăm chú ghi chép từng lời cán bộ giảng dạy. Anh hiểu rằng người lính không chỉ cầm súng bảo vệ Tổ quốc mà còn phải biết xây dựng quê hương bằng chính đôi bàn tay lao động của mình.

Kết thúc khóa học, đơn vị được giao nhiệm vụ tăng gia sản xuất lương thực và xây dựng cơ sở hạ tầng quân đội. Từ những khu đất hoang hóa, anh cùng đồng đội phát cỏ, cuốc đất, trồng ngô, trồng sắn, gieo từng hạt lúa trên những thửa ruộng mới khai hoang.

Mùa nắng, đất đỏ bazan bỏng rát dưới chân. Mùa mưa, bùn đất ngập đến đầu gối. Nhiều đêm mưa lớn, anh cùng đồng đội phải thay phiên nhau canh giữ ruộng nương để bảo vệ thành quả lao động.

Có lần, sau nhiều tháng chăm sóc, cánh đồng lúa của đơn vị đứng trước nguy cơ bị nước lũ cuốn trôi. Giữa đêm tối, anh Tùng là người đầu tiên lao xuống dòng nước lạnh buốt để gia cố bờ đê. Đồng đội thấy vậy cũng nối tiếp nhau xuống giúp sức. Họ làm việc suốt đêm đến khi trời sáng. Khi nước rút, cánh đồng vẫn còn nguyên vẹn. Nhìn những bông lúa vàng óng dưới nắng, anh chỉ mỉm cười. Với anh, đó là phần thưởng quý giá nhất. Không chỉ sản xuất lương thực, đơn vị còn được giao xây dựng nhà cửa và mở các tuyến đường quân đội. Những con đường xuyên qua đồi núi được hình thành từ mồ hôi của biết bao người lính.

Ngày ấy chưa có nhiều máy móc. Mỗi mét đường đều được đào bằng cuốc, xẻng và đôi bàn tay chai sạn. Những tảng đá lớn phải dùng đòn bẩy, dây thừng và sức người để di chuyển.

Anh Tùng luôn là người nhận phần việc nặng nhất. Đồng đội nhớ mãi hình ảnh người lính gầy gò ấy cặm cụi bên sườn núi từ sáng sớm đến khi trời tối mịt. Có những hôm đôi vai anh rớm máu vì gánh đá, nhưng sáng hôm sau vẫn có mặt đầu tiên tại công trường.

Một người đồng đội từng hỏi:

— Tùng này, sao cậu không nghỉ ngơi thêm một chút?

Anh cười hiền:

— Con đường này làm xong sớm ngày nào thì bộ đội đỡ vất vả ngày ấy.

Câu nói giản dị ấy theo đồng đội suốt nhiều năm sau.

Rồi những ngôi nhà mới mọc lên giữa vùng đất còn nhiều gian khó. Những con đường đất đỏ ngày nào dần trở nên bằng phẳng, nối liền các khu vực đóng quân. Trên những cánh đồng tăng gia, mùa màng ngày càng bội thu.

Nhiều năm trôi qua, mái tóc của người lính trẻ năm nào đã bạc màu theo thời gian. Nhưng mỗi khi nhắc về Đại đội 4, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 704, những người đồng đội cũ vẫn nhớ đến ông Trần Thế Tùng với sự kính trọng đặc biệt.

Ông không phải là người lập chiến công vang dội trên chiến trường. Ông cũng không có những huân chương lấp lánh. Nhưng ông đã để lại những con đường cho đồng đội đi, những ngôi nhà để bộ đội ở, những mùa lúa vàng để đơn vị có thêm lương thực. Cuộc đời người lính của ông được viết nên bằng lao động, bằng sự hy sinh thầm lặng và bằng tình yêu đất nước giản dị mà sâu sắc. Và có lẽ, đó chính là chiến công đẹp nhất.

Nhiều năm sau, những người từng sống và công tác cùng ông vẫn kể cho con cháu nghe về người lính Trần Thế Tùng. Họ kể về một người đàn ông bình dị đã dành cả tuổi trẻ giữa núi rừng Đăk Mar, mang sức lực và trái tim của mình để xây dựng những con đường, những mái nhà và gieo những mùa lúa no ấm.

Để rồi khi nhìn lại, họ nhận ra rằng: có những người hùng không xuất hiện trong sách sử, nhưng dấu chân của họ vẫn còn mãi trên những con đường mà họ đã đổ biết bao mồ hôi để xây dựng.

                            ☘️ Thực hiện: Chi đoàn trường Tiểu học xã Đăk Mar

Đoàn xã Đăk Mar

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn