Bài viết

NGƯỜI LÍNH CỨU DÂN

An Giang02/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một trận càn quét, địch tràn vào làng, đốt nhà và bắt dân. Tiếng la hét, tiếng súng vang lên hỗn loạn. Người dân chạy tán loạn, nhiều người bị kẹt trong những căn nhà đang cháy. Đơn vị của anh Phước nhận lệnh nhanh chóng tiếp cận, hỗ trợ dân sơ tán và đánh chặn địch.

Khi vào làng, khói bốc mù mịt. Nhà tranh cháy rừng rực, lửa lan nhanh theo gió. Anh Phước chạy qua một ngôi nhà thì nghe tiếng trẻ con khóc thét. Anh dừng lại, nhìn vào trong thấy một em bé đang kẹt giữa đống đồ đạc, không thể chạy ra.

Không kịp suy nghĩ, anh lao vào. Lửa táp vào mặt nóng rát. Khói khiến anh khó thở. Anh cúi xuống bế em bé lên, nhưng một thanh gỗ đang cháy rơi xuống chắn ngang cửa. Anh Phước dùng vai húc mạnh, đau điếng, nhưng vẫn cố mở lối.

Cuối cùng, anh bế em bé chạy ra khỏi nhà trong tiếng nổ lách tách của mái tranh sập xuống. Ra đến ngoài, anh đặt em bé xuống, thở dốc. Đồng đội chạy đến, kéo anh ra xa vì ngôi nhà sắp đổ. Chỉ vài giây sau, cả căn nhà sập xuống trong biển lửa

Em bé ôm lấy anh Phước khóc nức nở. Anh chỉ xoa đầu em, cười: “Không sao rồi.”

Nhưng áo anh đã cháy xém, lưng và tay bị bỏng nặng. Đồng đội băng bó, anh vẫn cố đứng dậy tham gia sơ tán dân. Người chỉ huy ra lệnh cho anh nghỉ, nhưng anh nói: “Còn dân chưa ra hết, tôi chưa nghỉ được.”

Trận càn kết thúc, dân làng được cứu. Khi anh Phước được đưa về tuyến sau điều trị, nhiều người dân chạy theo cảm ơn. Một bà mẹ ôm anh khóc: “Con cứu cháu tôi, con là ân nhân của cả làng.”

Anh Phước chỉ nói: “Tôi là bộ đội. Bảo vệ dân là nhiệm vụ.”

Trong thời hoa lửa, hình ảnh người lính cứu dân khỏi lửa cháy đã trở thành biểu tượng đẹp nhất của phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”. Họ không chỉ chiến đấu chống giặc, mà còn hy sinh thân mình để giữ gìn sự sống cho nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn