Bài viết

Người Lính Cứu Thương Giữa Trận Đánh Tây Nguyên

Trong kháng chiến chống Mỹ, chiến trường Tây Nguyên là nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt. Giữa bom đạn, các tổ cứu thương phải lao ra chiến trường để đưa thương binh về tuyến sau. Câu chuyện kể về một người lính cứu thương trẻ không ngại hiểm nguy, luôn có mặt ở nơi ác liệt nhất để cứu đồng đội.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Đỗ Minh Luân (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tây Nguyên gió hú đại ngàn,
Đất rung theo bước quân tràn xông pha.
Bom rơi đỏ cả trời xa,
Mà người cứu thương vẫn ra chiến hào.

Có anh lính trẻ dạt dào,
Vai mang cáng nhỏ lao vào tử sinh.
Không súng giữa chốn chiến chinh,
Mà mang sự sống giữa mình đạn bom.

Đêm rừng pháo sáng chập chờn,
Anh bò giữa đất mưa dồn khói bay.
Nghe người đồng đội kêu ai,
Là anh lại vội giơ tay cứu người.

Máu loang trên áo tơi bời,
Nhưng đôi tay vẫn sáng ngời niềm tin.
Một hơi thở giữ yên bình,
Là thêm một mạng hồi sinh trở về.

Có lần bom nổ tái tê,
Đất như bật gốc kéo về bóng đen.
Anh nằm sát đất không quên,
Vẫn che thương binh giữa bên tử thần.

Đồng đội gọi giữa lửa gần:
“Rút đi kẻo trúng đạn vần quanh đây!”
Anh cười giữa khói lửa dày:
“Còn người là phải còn đây cứu người.”

Một đời không phút nghỉ ngơi,
Chỉ nghe tiếng gọi giữa trời chiến khu.
Dẫu cho hiểm nguy mịt mù,
Vẫn đi giữa những mịt mù tử sinh.

Sau này đất nước hòa bình,
Tây Nguyên xanh lại giữa mình đại ngàn.
Những nơi máu lửa gian nan,
Giờ thành ký ức rỡ ràng trong tim.

Người lính cứu thương lặng im,
Tóc nay đã bạc qua ghềnh tháng năm.
Nhưng trong ký ức âm thầm,
Vẫn còn tiếng gọi cứu lầm năm xưa.

Một đời đi giữa gió mưa,
Mang theo sự sống như chưa từng tàn.
Không cần tên tuổi huy hoàng,
Mà trong lịch sử vững vàng ghi công.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn