NGƯỜI LÍNH CỨU THƯƠNG TRONG ĐÊM LỬA
Giành giật sự sống giữa lằn ranh sinh tử
Mùa xuân năm 1975, trong một trận đánh lớn, đơn vị của bà Nguyễn Thị M. — một y tá chiến trường — liên tục tiếp nhận thương binh.
Trạm cứu thương dã chiến chỉ là một căn hầm nhỏ, ánh sáng leo lét từ ngọn đèn dầu. Bên ngoài, tiếng bom vẫn nổ không ngừng.
Thương binh được đưa vào liên tục. Người bị thương nhẹ, người bị nặng, có người gần như không còn hy vọng. Bà và đồng đội phải làm việc không ngừng nghỉ — băng bó, cầm máu, truyền nước, thậm chí phẫu thuật ngay tại chỗ.
Một đêm, có một chiến sĩ được đưa vào trong tình trạng nguy kịch. Máu mất quá nhiều, hơi thở yếu dần. Không có đủ dụng cụ, không có bác sĩ chuyên sâu, mọi thứ đều phụ thuộc vào kinh nghiệm và sự quyết đoán của bà.
Bà đã làm một điều mà sau này chính bà cũng không nghĩ mình có thể — tự tay thực hiện một ca xử lý vết thương cực kỳ nguy hiểm để giữ lại mạng sống cho anh.
Suốt nhiều giờ, bà không rời vị trí, mặc cho tay run lên vì mệt và đói.
Khi người lính ấy thở lại ổn định, bà mới ngồi xuống. Lúc đó, bà mới nhận ra tay mình đã dính đầy máu — không chỉ của người khác, mà còn của chính mình vì những vết xước không hay biết.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, anh tìm gặp lại bà, mang theo gia đình nhỏ của mình. Anh nói:
“Nếu không có cô… thì đã không có chúng tôi hôm nay.”
Bà chỉ mỉm cười. Với bà, đó không phải là điều gì lớn lao. Đó chỉ là việc của một người lính — giữ lại sự sống, trong khi cái chết luôn ở rất gần.



