Người Lính Đặc Công
Dương Nhơn - Người Lính Đặc Công
Đêm miền Đông gian gian năm 1972 khét lẹt mùi bom đạn. Trong cánh rừng cao su ngút ngàn, Dương Nhơn ngồi lặng lẽ quấn lại dải băng nén bên bắp chân vừa bị mảnh pháo sượt qua. Anh là chiến sĩ đặc công thuộc Bộ đội Miền, người con xứ Quảng với nước da ngăm đen và đôi mắt sáng quắc như sao đêm.
Ở tuổi đôi mơi, "thời hoa lửa" của Nhơn không phải là mái trường hay những buổi hò hẹn lãng mạn, mà là những đêm ngâm mình dưới nước sông Sài Gòn lạnh ngắt, là những lần bôi than đen khắp người nhích từng cm qua 7 lớp rào kẽm gai bung nhung của căn cứ địch.
Mục tiêu trận này là kho xăng hóc môn của đối phương—một "yết hầu" được bảo vệ cẩn mật bởi vô số tháp đèn pha và chó nghiệp vụ. Đêm ấy, mây mù che khuất trăng. Nhơn cùng ba đồng đội bò sát mặt đất. Hơi thở anh nhịp nhàng, hòa cùng tiếng ve ngân râm ran của rừng già. Mỗi bước di chuyển là một cuộc đấu trí với cái chết; chỉ cần một tiếng cành cây gãy khẽ hay một khoảng ngập ngừng trước luồng đèn quét, cả đội sẽ hứng trọn mưa đạn.
Vượt qua lớp rào cuối cùng, Nhơn tiếp cận bồn chứa nhiên liệu trọng điểm. Bàn tay anh lạnh ngắt nhưng thao tác gài khối nổ hẹn giờ lại vô cùng chuẩn xác và thanh thoát.
"Đùng!"
Cú nổ đanh thép xé tan màn đêm, kéo theo những cột lửa cao ngút trời như vặn mình thiêu rụi cả căn cứ địch. Ánh lửa đỏ quạch soi rõ gương mặt khói bụi của Nhơn. Trong khoảnh khắc tháo chạy giữa tiếng còi báo động gầm hú và mưa đạn hỗn loạn, anh ngoái lại nhìn biển lửa rực cháy.
Đó là ngọn lửa của tuổi trẻ, của hy sinh và khát vọng tự do. Những người lính đặc công như Dương Nhơn đã gửi lại trọn vẹn xuân thì trong những đêm thầm lặng ấy, dùng máu và lòng quả cảm để thắp sáng bầu trời ngày toàn thắng.



