Bài viết

NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG QUẢ CẢM NGUYỄN ĐỨC QUÂN

Gia Lai15/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở tuổi 81, mái tóc đã bạc màu theo năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến đấu trên chiến trường ác liệt, đôi mắt của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Đức Quân lại ánh lên niềm tự hào và khí phách của một người lính đặc công từng vào sinh ra tử. Những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông như mới diễn ra ngày hôm qua. Trong căn nhà nhỏ ở phường Nam Nha Trang, người cựu chiến binh với tên gọi quen thuộc Nguyễn Trung Hiếu vẫn nâng niu bộ quân phục cũ được phủ kín bởi những tấm huân chương. Hơn 30 phần thưởng cao quý lấp lánh trên ngực áo là minh chứng cho một cuộc đời chiến đấu đầy gian khổ nhưng vô cùng vẻ vang. Ông tham gia cách mạng từ khi mới 14 tuổi. Những ngày đầu, cậu thiếu niên Nguyễn Đức Quân làm nhiệm vụ du kích, tham gia bảo vệ cảng Vũng Rô – một địa điểm quan trọng của tuyến vận tải chiến lược trên biển. Khi trưởng thành, ông được tuyển chọn vào lực lượng đặc công thuộc Trung đoàn Ngô Quyền, bắt đầu những năm tháng chiến đấu liên tục từ chiến trường Tây Nguyên đến miền Đông Nam Bộ. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ông không còn nhớ chính xác mình đã tham gia bao nhiêu trận đánh, cũng không nhớ hết số lần bị thương trên chiến trường. Điều duy nhất ông nhớ rõ là ở đâu có giặc, ở đó có những người lính đặc công sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Ông cười hiền rồi kể: “Hồi đó đặc công là lực lượng đi đầu. Trên người lúc nào cũng mang thuốc nổ. Tổ chức giao nhiệm vụ mở đường máu thì mình đi, không nghĩ ngợi gì nhiều. Chỉ biết hoàn thành nhiệm vụ bằng mọi giá”. Đằng sau lời kể giản dị ấy là biết bao lần đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Ông đưa tay chỉ lên phần đầu còn in rõ dấu vết chiến tranh. Một mảnh sọ đã mất đi sau trận đánh tại gò Thì Thùng năm 1966. Đó là thời điểm Lữ đoàn Dù 173 của Mỹ sử dụng trực thăng đổ quân xuống khu vực này nhằm tiêu diệt lực lượng cách mạng. Từ hệ thống địa đạo bí mật, quân ta bất ngờ xuất kích, đánh giáp lá cà với đối phương trong một trận chiến vô cùng ác liệt. Bom đạn cày xới khắp chiến trường. Đồng đội ngã xuống bên cạnh ông. Một mảnh pháo găm vào đầu khiến máu chảy đầm đìa. Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Đức Quân không nghĩ đến bản thân. Ông xé vội áo, buộc chặt vết thương rồi tiếp tục chiến đấu. Để tạo cảm giác lực lượng ta đông hơn thực tế, ông đặt khẩu trung liên ở giữa, các loại súng khác xung quanh rồi liên tục di chuyển, thay nhau nổ súng từ vị trí này sang vị trí khác. Một mình ông tạo nên hỏa lực như của cả một tổ chiến đấu. Từ sáng đến tận chiều, người lính đặc công ấy kiên cường bám trụ trận địa giữa mưa bom bão đạn. Không chỉ một lần, nhiều lần khác ông tiếp tục đối mặt với những thương tích tưởng chừng không thể vượt qua. Có lần bị đạn xuyên vào phổi, ông vẫn bình tĩnh xé áo nhét vào vết thương để cầm máu rồi tiếp tục chiến đấu. Đến khi cảm thấy lạnh buốt ở vùng hông, ông mới phát hiện cơ thể còn một vết thương khác. Không có thời gian nghỉ ngơi, ông lại xé áo, băng bó tạm rồi tiếp tục cầm súng. Chỉ đến khi trận đánh kết thúc, người chiến sĩ gan dạ ấy mới gục xuống vì kiệt sức. Năm 1969, trong một trận chiến ác liệt tại khu vực Long Khánh, Đồng Nai, đơn vị của ông phải đối đầu với lực lượng địch đông gấp nhiều lần. Giữa làn đạn dày đặc, ông bị gãy xương sườn, đứt ba khúc ruột và bị thương nặng ở một mắt. Nhưng ngay cả khi mang trên mình những vết thương nghiêm trọng như vậy, ông vẫn không rời trận địa. Tinh thần chiến đấu ngoan cường ấy đã góp phần làm nên chiến thắng của đơn vị. Ngay sau trận đánh, ông được trao tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất ngay tại chiến trường – phần thưởng dành cho lòng dũng cảm và ý chí kiên cường hiếm có. Nhắc lại chuyện cũ, ông vẫn cười sảng khoái như thể những đau đớn năm xưa chỉ là chuyện rất đỗi bình thường. “Tôi đánh trận mà chưa tiêu diệt được địch thì chẳng muốn ăn cơm. Có lần cấp trên cho ra Bắc điều trị vì thương tích nặng quá. Nhưng tôi nghĩ mình vào bộ đội là để chiến đấu nên xin ở lại đánh thêm một trận nữa. Kết quả là lại thêm một vết thương trên đầu”, ông kể bằng giọng hóm hỉnh. Đằng sau nụ cười ấy là tinh thần chiến đấu của một thế hệ sẵn sàng đặt Tổ quốc lên trên tính mạng của chính mình. Với những chiến công đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, năm 1971, Nguyễn Đức Quân được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi tuổi đời còn rất trẻ. Danh hiệu cao quý ấy là sự ghi nhận cho lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tinh thần quyết chiến quyết thắng của người lính đặc công đã nhiều lần vượt qua lằn ranh sinh tử vì độc lập, tự do của dân tộc. Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Những vết thương trên cơ thể người anh hùng năm nào vẫn còn đó như những dấu tích của lịch sử. Nhưng điều còn lại lớn hơn cả là tinh thần bất khuất của một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc. Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Đức Quân không chỉ là câu chuyện về những trận đánh ác liệt hay những chiến công lẫy lừng. Đó còn là câu chuyện về lòng yêu nước, về sự quả cảm và ý chí không khuất phục trước bất kỳ khó khăn nào. Ngọn lửa của thời hoa lửa năm ấy vẫn đang cháy trong trái tim người lính già. Và ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục được truyền lại cho các thế hệ hôm nay như một lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình và sự hy sinh lớn lao của những người đã làm nên lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn