NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC
Câu chuyện về người lính đặc công chiến đấu trong vùng Rừng Sác – nơi rừng ngập mặn, sông rạch chằng chịt và hiểm nguy luôn rình rập.
Rừng Sác không giống bất kỳ chiến trường nào khác. Với ông Trần Văn Hải, đó là một thế giới của bùn lầy, nước mặn và bóng tối, nơi người lính đặc công phải sống cùng thiên nhiên khắc nghiệt để đánh địch.
Ông Hải vào Nam năm 1969, được bổ sung vào lực lượng đặc công Rừng Sác. Ngay từ những ngày đầu, ông đã phải làm quen với môi trường hoàn toàn khác: rừng ngập mặn, nước lên xuống theo thủy triều, muỗi vắt dày đặc. Sinh hoạt vô cùng khó khăn, nhưng nhiệm vụ thì cực kỳ quan trọng: đánh vào các căn cứ, kho tàng, tuyến vận chuyển đường thủy của địch.
Hành quân trong Rừng Sác chủ yếu bằng ghe nhỏ hoặc bơi lội. Ban ngày ẩn nấp, ban đêm xuất kích. Có những đêm, ông Hải cùng tổ đặc công ngâm mình hàng giờ dưới nước, chỉ nhô mũi lên thở. Mỗi tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cả tổ bị lộ.
Một trong những trận đánh mà ông không quên là đánh vào kho tàng của địch ven sông. Tổ đặc công tiếp cận mục tiêu trong đêm tối, lợi dụng con nước. Khi đến gần, họ đặt thuốc nổ đúng vị trí đã trinh sát. Thời gian rất ngắn, chỉ vài phút, nhưng căng thẳng đến nghẹt thở.
Khi thuốc nổ phát nổ, cả khu vực rung chuyển. Địch báo động, bắn loạn xạ. Tổ đặc công nhanh chóng rút theo đường đã định, lợi dụng rừng ngập mặn che chắn. Có đồng đội bị thương nhẹ vì mảnh đạn, ông Hải cùng anh em đỡ nhau rút an toàn, quyết không bỏ lại ai.
Chiến đấu ở Rừng Sác không chỉ đối mặt với địch, mà còn với thiên nhiên khắc nghiệt. Sốt rét, nhiễm trùng da, thiếu lương thực là chuyện thường ngày. Nhưng điều giữ họ lại là ý thức về nhiệm vụ: nếu Rừng Sác không được kiểm soát, địch sẽ tự do vận chuyển, gây nguy hiểm cho chiến trường miền Nam.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Hải trở về quê. Nhìn lại cuộc sống yên bình, ông càng thấm thía những ngày đặc công Rừng Sác – nơi người lính đã chiến đấu thầm lặng giữa rừng nước để góp phần làm nên thắng lợi chung.



