Cựu chiến binh

Người lính đặc công thầm lặng

Ông Nguyễn Văn Hòa (sinh năm 1951, quê Thanh Sơn, Phú Thọ) là cựu chiến binh đặc công từng chiến đấu tại chiến trường miền Nam trong kháng chiến chống Mỹ. Từ năm 1969, ông trực tiếp tham gia nhiều trận tập kích và chiến đấu bí mật tại khu vực Đông Nam Bộ. Với tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường, ông cùng đồng đội góp phần vào thắng lợi của chiến dịch Hồ Chí Minh và ngày đất nước hoàn toàn thống nhất năm 1975.

Phú Thọ09/05/2026Nguyễn Thanh Tùng (Đoàn trường THPT Thanh Thuỷ- Đoàn xã Thanh Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Hòa sinh năm 1951 tại huyện Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ, trong một gia đình thuần nông giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chia cắt, chiến tranh diễn ra ác liệt trên khắp cả nước. Hình ảnh những người thanh niên trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ đã sớm hun đúc trong ông ý chí bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1969, khi vừa tròn mười tám tuổi, Nguyễn Văn Hòa tình nguyện nhập ngũ và được tuyển chọn vào lực lượng đặc công – một trong những đơn vị chiến đấu tinh nhuệ của quân đội thời bấy giờ. Sau thời gian huấn luyện khắc nghiệt, ông được điều động vào chiến trường miền Nam.

Cuộc sống của người lính đặc công vô cùng gian khổ và nguy hiểm. Các chiến sĩ phải rèn luyện khả năng hành quân bí mật, chiến đấu trong đêm và luồn sâu vào khu vực đóng quân của địch. Những buổi huấn luyện kéo dài hàng giờ giữa rừng sâu giúp họ làm quen với mọi điều kiện chiến đấu khắc nghiệt.

Đặt chân tới chiến trường miền Nam, ông Nguyễn Văn Hòa cùng đơn vị hoạt động chủ yếu tại khu vực Đông Nam Bộ. Nhiệm vụ của đơn vị đặc công là bí mật tập kích vào các kho quân sự, căn cứ và trận địa quan trọng của đối phương.

Mỗi trận đánh đều đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Các chiến sĩ thường phải hành quân nhiều giờ trong đêm, vượt qua hàng rào thép gai, bãi mìn và hệ thống canh gác dày đặc để tiếp cận mục tiêu.

Ông từng kể rằng điều khó khăn nhất với lính đặc công không chỉ là hiểm nguy mà còn là sự im lặng tuyệt đối trong lúc làm nhiệm vụ. Có những đêm cả tổ phải bò hàng trăm mét giữa bùn đất chỉ để tiếp cận gần mục tiêu mà không được tạo ra bất kỳ tiếng động nào.

Năm 1971, trong một trận tập kích vào kho đạn của địch tại chiến trường miền Đông Nam Bộ, đơn vị của ông phải hành quân bí mật suốt nhiều giờ qua rừng cao su để tiếp cận mục tiêu.

Khi trận đánh bắt đầu, tiếng nổ vang lên làm rung chuyển cả khu vực. Địch lập tức phản công dữ dội bằng pháo sáng và hỏa lực mạnh. Giữa khói lửa mịt mù, ông Nguyễn Văn Hòa cùng đồng đội vẫn kiên quyết chiến đấu và bảo đảm toàn đơn vị rút lui an toàn sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Trong suốt những năm chiến đấu, ông cùng đồng đội đã tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ khác nhau. Có những người đồng đội mới hôm trước còn cùng ăn cơm, hành quân thì hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Những mất mát ấy trở thành động lực để người lính trẻ tiếp tục chiến đấu với quyết tâm cao hơn. Với ông và đồng đội, điều lớn nhất khi ấy không phải là sợ hãi mà là mong đất nước sớm hòa bình để mọi người được trở về quê hương.

Đầu năm 1975, khi chiến dịch mùa Xuân mở màn thắng lợi, đơn vị đặc công của ông liên tục nhận nhiệm vụ đánh vào các vị trí trọng yếu nhằm hỗ trợ cho các cánh quân chủ lực tiến công.

Trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, ông cùng đồng đội tham gia mở đường và tập kích các mục tiêu quan trọng ở cửa ngõ Sài Gòn. Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, cả chiến trường như bừng lên trong khí thế của ngày toàn thắng.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, người lính đặc công năm ấy đã bật khóc giữa niềm vui và xúc động sau nhiều năm chiến đấu gian khổ.

Rời quân ngũ sau chiến tranh, ông Nguyễn Văn Hòa trở về quê hương Thanh Sơn với những ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ giữa bom đạn chiến trường. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng phẩm chất gan dạ, kiên cường của người lính đặc công năm xưa vẫn luôn hiện hữu trong cuộc sống đời thường của ông.

Ngày nay, câu chuyện của ông là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ chiến sĩ đặc công Việt Nam – những người đã âm thầm chiến đấu giữa hiểm nguy để góp phần làm nên thắng lợi và độc lập cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn