NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG VÀ O DU KÍCH SÔNG HƯƠNG.
Hùng thiếp đi, lúc tỉnh dậy, trời đã sáng, nhưng trong kho vẫn tối mò. Bên ngoài, tiếng súng vẫn nổ chát chúa. Không biết mình đang ở đâu. Hùng định nhỏm dậy lết ra ngoài nhưng không nhấc nổi mình. Hồi lâu có hai người phụ nữ mở cửa vào kho. Một người tự giới thiệu là chủ nhà, chị ta nói được o giao liên báo có anh bộ đội giải phóng bị thương nằm trong kho nhưng giờ mới kiếm được y tá về xem vết thương cho anh. Người y tá kiểm tra vết thương nói chỉ bị vào phần mềm nhưng miệng vết thương rất to, thịt bị bóc gần hết, giờ phải nằm yên, không thể đi lại.
Trong khi người y tá vệ sinh, băng bó vết thương, tiêm kháng sinh cho Hùng, thiếu phụ chủ nhà ra ngoài canh chừng. Xong việc hai người trao đổi điều gì với nhau khá lâu. Rồi thiếu phụ chủ nhà vào buồng lấy một bộ quần áo lính ngụy thay cho Hùng và dặn nếu bọn lính có đến, phát hiện ra anh thì cứ nói là lính ngụy bị thương. Lát sau chị ta mang vào cho Hùng tô bún bò còn nóng hổi. Lần đầu tiên được ăn bún Huế, hương vị thật lạ, lại đang đói, Hùng ăn một loáng đã hết tô bún. 8 giờ tối, có hai thanh niên đến mang theo xe xích lô, họ dìu Hùng lên xích lô chở đi. Hùng được đưa tới một ngôi nhà lá nhỏ trong ngôi làng ven sông Hương. Một bà má ra đón Hùng. Chuẩn bị xong chỗ nghỉ cho Hùng thì có mấy o du kích khoác súng về, tíu tít bảo má cho ăn cơm. Thì ra o giao liên đã đưa Hùng ra ngoài đồn đêm qua chính là con gái ruột của má, còn mấy o kia là cùng tiểu đội du kích.O giao liên chạy đến bên Hùng, hỏi thăm sức khỏe rồi bảo: Ta đã giải phóng được Huế rồi anh ạ. Cờ Mặt trận đã được treo trên đỉnh Kỳ Đài. Nhưng mấy ảnh chỉ huy bảo cứ để anh ở ngoài điều trị vết thương. Trong ấy vẫn đang phải lo chống địch phản công. O cũng cho Hùng biết chị chủ nhà anh ở đêm qua là cơ sở của ta song anh chồng lại là lính cộng hòa. Sợ anh ta mò về nhà nên phải đưa Hùng về đây để má chăm sóc. O còn động viên Hùng:- Anh cứ yên tâm ở đây với má dưỡng thương nhé. Giờ em phải ra ngoài đó với các ảnh.Mọi người sắp sửa đi, Hùng gọi o giao liên lại hỏi tên. O cười, rồi nhí nhảnh bảo:- Cứ gọi em là Hương, con gái sông Hương mà anh…Nói rồi o vội khoác súng chạy theo đám bạn. Ở nhà chỉ còn má và Hùng. Má chăm sóc Hùng cẩn thận như chăm con nít vậy. Rồi má rủ rỉ bảo: Con nhỏ tên là Lan, nó vô Tiểu đội nữ du kích sông Hương nên kêu tên Hương để đùa con đó. Má chỉ có mình nó. Ba nó đặt tên cho con từ lúc chưa sinh rồi lên cứ, hy sinh trong một trận địch càn vào cứ. Má ở vậy nuôi cái Lan. Má con nương tựa vào nhau. Cứ nghĩ lúc cái Lan đi lấy chồng thì không biết má sẽ sống thế nào?Hùng cười, nói với má: Vậy khi chiến thắng, con về đây ở rể, má có ưng không? Hay là má chê con trai miền Bắc vụng?Má tát yêu vào má Hùng: Cha mi! Mi mà ưng con Lan thì má ký cả hai tay liền. Chỉ thương tụi bay, đang tuổi lớn, tuổi yêu mà suốt ngày, suốt tháng giặc giã. Đến cái tết cũng chẳng được vui chơi, hò hẹn…Những ngày sau đó, ngày nào Lan cũng đoảng qua nhà tắm giặt, coi vết thương của Hùng rồi lại vội vã đi. Lan bảo bọn địch đang tập trung lực lượng tổ chức tấn công tái chiếm lại Huế. Hôm nay, một chiến đoàn dù và một chi đoàn thiết xa, có máy bay yểm trợ, xuất phát từ cửa Bắc tiến vào Thành Nội. Chúng cũng tấn công cả đồn Mang Cá nhưng bị lực lượng của ta chặn lại, phải rút, song chắc chắn sẽ tổ chức tấn công lại dữ dội hơn.Tối mùng 5 tết, Lan về cho hay, bọn địch đã tái chiếm được một nửa sân bay Thành Nội và cửa An Hòa. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Ta và địch giành giật nhau từng căn nhà, góc phố. Quân ta thương vong nhiều lắm…Một tối Lan về, dẫn theo hai đồng chí du kích nam. Lan bảo, địch đang tổ chức tấn công tái chiếm rất dữ. Cấp trên chủ trương cho thương binh rút ra cứ trước để bảo đảm an toàn. Hai đồng chí du kích này sẽ đưa Hùng ra ngoài thành. Ở đó sẽ có người đón. Hùng nói, muốn ở lại, vết thương lành sẽ tham gia chiến đấu cùng anh em nhưng Lan dứt khoát nói đó là mệnh lệnh của trên, cả Hùng và Lan phải chấp hành. Chỉ đợi Hùng lên đường là Lan phải ra Thành Nội ngay. Tiểu đội du kích của o được giao nhiệm vụ ngày mai phối hợp với bộ đội chốt chặn địch từ hướng sân bay Phú Bài tiến vào nội đô.Lúc chia tay, Lan nhìn Hùng đăm đắm rồi bỗng nhiên cởi chiếc khăn rằn đang quàng trên cổ mình, quàng lên cổ Hùng, giọng như người bị hụt hơi: Em tặng anh đó, làm kỷ niệm để anh nhớ mãi về Huế. Hẹn gặp lại anh ngày chiến thắng.Rồi Lan chạy vụt đi. Hùng thẫn thờ nhìn theo, cả khi Lan đã mất hút vào màn đêm. Má cũng đứng lặng nhìn Hùng hồi lâu, rồi nước mắt má cứ trào ra. Má vội lấy tay gạt nước mắt, vào nhà lấy đòn bánh tét, mấy gói mè xửng đưa cho Hùng, bảo: Con cầm lấy, quà tết Huế đấy, mấy anh em cùng ăn. Đi mạnh giỏi nghe con. Nhớ về với má. Má sẽ giữ con Lan cho con. Nhớ là làng Vân Thê, Thuỷ Thanh, con nhé. Thôi! Các con đi đi kẻo muộn.Hùng gục đầu vào vai má tạ từ. Hai đồng chí du kích cõng Hùng ra bến. Một chiếc ghe đã đợi sẵn. Qua phá Tam Giang, Hùng quay lại nhìn về Thành Nội. Tiếng súng vẫn nổ chát chúa, những luồng đạn lóe lên vun vút đan nhau như cắt vụn màn đêm. Thi thoảng những đụn lửa lại bùng lên. Ở trong đó còn Đức, còn bao nhiêu đồng đội, còn những o du kích như Lan đang phải chống chọi với bom đạn của kẻ thù.Đêm ấy là đêm 11 tháng Giêng năm Mậu Thân, 1968. Hùng ra cứ điều trị, khi lành vết thương thì quân địch đã tái chiếm được nội đô. Quân giải phóng phải mở đường máu rút quân. Hùng biết ta thương vong nhiều lắm. Càng nhớ, càng lo và thương Lan đến cồn cào gan ruột nhưng không có cách nào liên lạc được. Nỗi niềm ấy cứ day dứt trong Hùng không lúc nào nguôi. Nhưng cũng phải sau 1975, Hùng mới trở lại được Huế.Hùng về ngay làng Vân Thê. Hồi hộp, hy vọng và lo lắng. Vừa gặp, má đã ôm Hùng nức nở, má dẫn Hùng vào nhà, chỉ lên di ảnh Lan trên ban thờ, mếu máo: Má không giữ được con Lan cho con rồi. Con ơi! Ngay rạng sáng hôm con đi, bọn thủy quân lục chiến có xe tăng yểm trợ, ầm ập tiến vô Huế. Bọn con Lan chỉ có mìn gài với tiểu liên, súng trường, lựu đạn chống trả, dù đã tiêu diệt được nhiều địch song vẫn không lại được. Mấy đứa nó hy sinh hết ngay sáng đó. Con ơi! Cả đời má, má không tiếc cách mạng thứ chi. Má chỉ ân hận, con Lan ra đi còn trẻ quá, má đã không giữ được nó cho con.Hùng ôm chặt má, cắn môi đến bật máu, không nói lên lời. Người lính đặc công, xông pha bao trận mạc hiểm nguy, chôn cất bao nhiêu đồng đội, thân thể mình cũng đầy thương tích nhưng chưa khi nào lại thấy đau xót đến như thế./


