Người lính đi qua con dốc đất đỏ trong nắng gắt
Ông Nguyễn Văn Cường, 82 tuổi, ở Gia Viễn, nhớ về một buổi trưa Trường Sơn khi cả đơn vị phải vượt qua một con dốc đất đỏ dài tưởng như không có điểm dừng.
“Trời nắng rất gắt, đất đỏ nóng lên, mỗi bước đi đều nặng”, ông kể.
Con dốc không quá cao nhưng kéo dài. “Leo lên một đoạn, tưởng gần tới đỉnh, nhưng nhìn lên vẫn còn”.
Ba lô nặng, mồ hôi chảy xuống mắt. “Không ai nói chuyện, chỉ nghe tiếng thở”.
Một chiến sĩ trẻ phía sau bắt đầu chậm lại. “Chúng tôi phải giãn nhịp, đi chậm hơn để giữ đội hình”.
Không ai bỏ lại ai.
Khi lên đến đỉnh, cả đơn vị dừng lại nghỉ. Không có tiếng reo vui, chỉ là những cái nhìn hiểu nhau.
Ông nói:
“Có những con dốc không khó vì độ cao, mà vì nó thử sức mình đến đâu”.



