Người lính đi qua khu vực bom nổ chậm
Ông Phạm Văn Lâm, 83 tuổi, ở Nho Quan, kể về một đoạn đường mà cả đơn vị phải đi “như dò mìn”.
“Khu vực đó vừa bị đánh phá, bom nổ chậm còn rất nhiều”, ông nói.
Mỗi bước đi đều phải quan sát kỹ. “Có những quả bom nằm lộ ra một phần, có quả chôn dưới đất”.
Đơn vị phải đi theo hàng một, giãn cách. “Người trước đi, người sau quan sát”.
Không ai nói chuyện. Không ai dám bước nhanh.
Một lần, một quả bom phát nổ phía xa. “Mặt đất rung lên”.
Sau nhiều giờ, họ mới qua được khu vực.
Ông nói:
“Có những nơi, mình không chiến đấu với con người, mà với chính những gì họ để lại”.



