Người lính đi qua mưa bom

Người lính đi qua mưa bom
Có những cuộc gặp gỡ khiến chúng em nhận ra rằng lịch sử không chỉ được ghi lại trong những trang sách, mà còn hiện hữu trong ký ức của những con người đã từng sống, chiến đấu và cống hiến cho Tổ quốc. Nhân dịp kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, chúng em đã có dịp đến thăm bác Hồ Sỹ Tá – người cựu chiến binh đã dành cả tuổi thanh xuân trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Đón chúng em là một người lính năm xưa với dáng người rắn rỏi, ánh mắt hiền từ và nụ cười ấm áp. Thời gian đã phủ bạc mái tóc, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng quân ngũ, giọng bác vẫn đầy xúc động. Qua từng câu chuyện, chúng em như được trở về một thời kỳ mà cả dân tộc cùng đứng lên bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc.
Bác Hồ Sỹ Tá sinh năm 1954, quê tại xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Năm 1972, khi đất nước đang bước vào giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bác lên đường nhập ngũ. Tuổi mười tám của bác không gắn với giảng đường hay những ước mơ riêng, mà gắn với ba lô, khẩu súng và những chặng hành quân dài ra mặt trận.
Bác kể rằng, năm 1972, chiến trường Quảng Trị diễn ra 81 ngày đêm chiến đấu vô cùng khốc liệt. Quân và dân ta đã chiến đấu bằng tất cả ý chí để giành thắng lợi trước hỏa lực mạnh của đối phương. Những ngày ấy, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Lương thực cạn dần, nhiều khi người lính chỉ có vài hạt cơm, một miếng thịt khô hoặc phải tìm rau rừng, củ rừng để cầm cự qua ngày. Dẫu gian khổ đến đâu, không ai nghĩ đến việc lùi bước.
Sau chiến dịch, đơn vị tiếp tục hành quân lên tuyến biên giới. Đó là những chặng đường dài xuyên rừng, vượt núi, nơi dấu chân người lính in trên từng con dốc, từng cánh rừng già. Có những lúc ai cũng mệt lả vì đói và kiệt sức. Bác nhớ mãi hình ảnh một người đồng đội gục xuống bên đường vì quá mệt. Không ai bỏ lại ai phía sau. Những người còn khỏe thay nhau dìu bạn, cõng bạn tiếp tục bước đi. Tình đồng đội trong chiến tranh giản dị mà thiêng liêng như thế.
Bác xúc động kể: "Khi bước vào quân ngũ, chúng tôi không chỉ chiến đấu vì bản thân mình mà còn vì đồng đội, vì quê hương, vì những người thân đang mong ngày đất nước hòa bình."
Trong một lần làm nhiệm vụ trên tuyến đường Sa-ha-van (Lào), bác không may bị mảnh đạn găm vào người. Giữa bom đạn ác liệt, đồng đội đã nhanh chóng đưa bác ra khỏi trận địa, băng bó và chuyển về tuyến sau điều trị. Nhờ sự tận tình của quân y và sự giúp đỡ của đồng đội, bác đã vượt qua thời khắc sinh tử để tiếp tục cuộc sống.
Nhắc đến những năm tháng ấy, bác không nói nhiều về nỗi đau của riêng mình mà luôn nhắc đến nghĩa tình đồng đội. Có người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, có người trở về mang trên mình những vết thương không bao giờ lành. Chính sự hy sinh ấy đã làm nên nền hòa bình mà hôm nay chúng em đang được hưởng.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bác trở về quê hương. Cuộc sống thời bình vẫn còn nhiều khó khăn. Gia đình bác hiếm muộn, hai vợ chồng nhận người em của bác làm con nuôi để chăm sóc, yêu thương. Những năm tháng gian khó, bác và gia đình cùng nhau lên rừng Trường Sơn kiếm củi, đào củ, hái rau rừng để mưu sinh. Dẫu cuộc sống còn nhiều vất vả, bác chưa bao giờ đánh mất niềm tin vào tương lai.
Điều khiến chúng em cảm phục nhất không chỉ là những chiến công của bác, mà còn là nghị lực vượt lên số phận. Bác luôn sống lạc quan, giản dị, tích cực tham gia các hoạt động ở địa phương và thường xuyên kể chuyện lịch sử cho thế hệ trẻ. Bác mong rằng các cháu hôm nay sẽ biết trân trọng hòa bình, chăm chỉ học tập và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Trước khi chia tay, bác nhìn chúng em rồi nhẹ nhàng nói:
"Các cháu được sống trong hòa bình là điều hạnh phúc. Hãy học thật tốt, sống thật tốt để xứng đáng với những người đã hy sinh."
Lời dặn ấy khiến chúng em lặng người. Chúng em hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của những người lính như bác Hồ Sỹ Tá.
Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng câu chuyện về người lính năm xưa vẫn còn đọng mãi trong lòng chúng em. Đó không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tình đồng đội, ý chí kiên cường và khát vọng hòa bình.
Thời gian có thể làm phai màu quân phục, nhưng sẽ không bao giờ làm phai nhạt những ký ức hào hùng của một thế hệ đã hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc. Chính những con người bình dị ấy đã viết nên những trang sử vẻ vang, để hôm nay chúng em được lớn lên trong hòa bình, tự do và hạnh phúc.



