Người lính đi qua những con dốc dài không thấy điểm dừng
Ông Đinh Văn Cường, 82 tuổi, kể rằng điều khiến ông ám ảnh nhất không phải là những con dốc cao, mà là những con dốc “không thấy hết”.
“Leo mãi mà không biết khi nào đến đỉnh”, ông nói.
Mỗi bước chân đều nặng nề. “Chân mỏi, vai đau, nhưng không được dừng quá lâu”.
Có những lúc ông nghĩ đã gần đến đỉnh, nhưng khi ngẩng lên, con dốc vẫn còn kéo dài.
Một đồng đội đi phía sau nói nhỏ: “Cứ đi tiếp, rồi sẽ đến”.
Câu nói đơn giản đó giúp ông tiếp tục.
“Khi lên đến đỉnh, nhìn lại, tôi mới thấy mình đã đi được xa đến thế nào”, ông nói.



