"Người lính Điện Biên và chiếc khăn tay đẫm lệ"
Tôi xin kể cho bạn nghe một câu chuyện có thật, rất cảm động mà tôi từng được nghe. Câu chuyện về một người lính Điện Biên năm xưa, tên là Ông Nguyễn Văn Được (tên thường gọi: Bác Sáu Được, sinh năm 1930, ở xã Hòa Thành, huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp).
Tôi xin kể cho bạn nghe một câu chuyện có thật, rất cảm động mà tôi từng được nghe. Câu chuyện về một người lính Điện Biên năm xưa, tên là Ông Nguyễn Văn Được (tên thường gọi: Bác Sáu Được, sinh năm 1930, ở xã Hòa Thành, huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp).
"Người lính Điện Biên và chiếc khăn tay đẫm lệ"
Năm 1953, chàng thanh niên Nguyễn Văn Được khi ấy mới 23 tuổi, lên đường nhập ngũ với lòng nhiệt huyết "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Sau một thời gian huấn luyện, ông và đơn vị được lệnh hành quân ra mặt trận Điện Biên Phủ.
Cuộc hành quân kéo dài hàng tháng trời, vượt núi băng rừng, vừa đi vừa mở đường. Điều kiện vô cùng gian khổ: đói, rét, sốt rét hoành hành. Nhưng kỷ vật theo ông suốt chặng đường, được cất giữ cẩn thận trong túi áo, là một chiếc khăn tay màu trắng.
Đó không phải là một chiếc khăn bình thường. Đó là kỷ vật duy nhất từ quê hương, là tất cả tình thương mà người mẹ già đã gửi gắm. Trước lúc ông lên đường, mẹ ông – một phụ nữ nông dân chân chất – đã đưa cho ông chiếc khăn và dặn dò: "Con cầm lấy cái khăn này. Đi đâu, ở đâu cũng nhớ lau mặt cho sạch sẽ. Không được để nhơ bẩn. Mẹ mong con mạnh khỏe trở về". Lời dặn giản dị ấy, với ông, là hiện thân của sự chăm sóc, của quê hương và của một lời hẹn ước trở về.
Trong những ngày tháng ác liệt nhất của chiến dịch, chiếc khăn ấy là vật bất ly thân. Nó để lau mồ hôi, thấm máu từ những vết thương nhỏ, và cũng để... lau nước mắt.
Ông kể lại khoảnh khắc đau lòng nhất: Một trận đánh ác liệt, đồng đội thân thiết nhất của ông – người cùng làng, cùng nhập ngũ một ngày – đã ngã xuống ngay bên cạnh. Ông không thể khóc thành tiếng, không có thời gian để tang. Ông chỉ có thể lặng lẽ rút chiếc khăn tay mẹ cho, lau vội vết bụi đất trên mặt người đồng đội, rồi nghiến răng tiếp tục chiến đấu. Nước mắt ông rơi, thấm vào chiếc khăn, cùng với mồ hôi, máu và bụi đất Điện Biên.



