Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH DƯỚI CHÂN CAO ĐIỂM 1015

Truyện ký tưởng niệm liệt sĩ Nguyễn Văn Thanh, quê Bảo Sơn – Lục Nam – Bắc Giang, nhập ngũ tháng 7 năm 1969, công tác tại BCHQS tỉnh Bắc Giang. Anh hi sinh năm 1972 tại chiến trường Quân khu 5 và được an táng dưới chân cao điểm 1015 (Kom Tum) – một trong những điểm nóng ác liệt của chiến trường Tây Nguyên. Câu chuyện được tái hiện qua lời kể của đồng đội Nguyễn Văn Chiến. Đây là ký ức về một người lính đã ngã xuống giữa những trận chiến dữ dội, khi tuổi đời còn rất trẻ.

Vĩnh Long27/03/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH DƯỚI CHÂN CAO ĐIỂM 1015

Chương 1: Bảo Sơn – nơi có người ra đi

Bảo Sơn là một vùng quê yên bình của huyện Lục Nam, nơi những con đường đất nhỏ len qua cánh đồng và đồi thấp.

Nguyễn Văn Thanh sinh ra và lớn lên trong khung cảnh ấy.

Anh là người hiền lành, ít nói, sống giản dị. Những ngày còn ở quê, Thanh quen với công việc đồng áng, quen với những buổi sớm ra đồng và chiều muộn trở về.

Năm 1969, khi vừa đến tuổi, anh lên đường nhập ngũ.

Ngày đi, không có nhiều lời tiễn biệt. Anh chỉ lặng lẽ chào gia đình, rồi hòa vào đoàn quân.

Chương 2: Người lính năm 1969

Tại đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang, Thanh bắt đầu cuộc sống quân ngũ.

Nguyễn Văn Chiến – người nhập ngũ năm 1968 – nhớ lại:

“Thanh hiền lắm, làm việc gì cũng cẩn thận.”

Những ngày huấn luyện không dễ dàng. Hành quân, tập bắn, đào công sự… tất cả đều đòi hỏi sức bền và ý chí.

Thanh không nổi bật, nhưng luôn hoàn thành nhiệm vụ.

Trong đơn vị, anh là người ít nói nhưng đáng tin cậy.

Chương 3: Hành quân vào Quân khu 5

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị nhận lệnh vào chiến trường Quân khu 5 – nơi chiến sự đang diễn ra ác liệt.

Hành trình vào Tây Nguyên đầy gian nan.

Rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, sốt rét rừng luôn rình rập.

Thanh vẫn giữ nhịp bước đều đặn.

Một lần nghỉ chân, Chiến hỏi:

“Có mệt không?”

Thanh chỉ cười:
“Mệt thì vẫn phải đi.”

Chương 4: Cao điểm 1015

Cao điểm 1015 (Kom Tum) là một vị trí chiến lược quan trọng.

Nơi đây thường xuyên diễn ra những trận đánh khốc liệt.

Đơn vị của Thanh được giao nhiệm vụ tham gia chiến đấu tại khu vực này.

Địa hình dốc cao, rừng rậm, tầm nhìn hạn chế. Mỗi bước đi đều phải cẩn trọng.

Thanh cùng đồng đội đào công sự, giữ chốt, sẵn sàng chiến đấu.

Chương 5: Những ngày khốc liệt

Năm 1972, chiến sự tại Tây Nguyên bùng nổ dữ dội.

Cao điểm 1015 trở thành điểm nóng.

Ngày nào cũng có pháo kích, ngày nào cũng có giao tranh.

Nguyễn Văn Chiến kể:

“Chúng tôi gần như không có ngày nghỉ. Thanh vẫn bám vị trí, không rời nửa bước.”

Trong những lúc căng thẳng nhất, anh vẫn giữ được sự bình tĩnh.

Chương 6: Trận chiến cuối cùng

Một trận đánh lớn diễn ra tại cao điểm 1015.

Pháo dội xuống như mưa.

Mặt đất rung chuyển.

Đơn vị nhận lệnh giữ chốt bằng mọi giá.

Thanh ở tuyến đầu.

Anh cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, giữ vững vị trí.

Giữa làn đạn dày đặc, anh vẫn không lùi bước.

Nhưng chiến tranh không có chỗ cho sai sót.

Một tiếng nổ lớn.

Một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Nguyễn Văn Thanh ngã xuống.

Năm đó là 1972.

Chương 7: Dưới chân cao điểm

Sau trận chiến, đồng đội đưa anh về an táng dưới chân cao điểm 1015.

Ngôi mộ nằm lặng lẽ giữa núi rừng.

Nguyễn Văn Chiến đứng lặng rất lâu.

“Cậu giữ chốt đến cuối cùng rồi…” – ông nói.

Chương 8: Trở về Bảo Sơn

Sau chiến tranh, ông Chiến trở về quê.

Bảo Sơn vẫn vậy, nhưng thiếu đi một người.

Ông đến thăm gia đình Thanh.

Người thân lặng lẽ nghe kể.

Không ai khóc lớn.

Chỉ có sự im lặng kéo dài.

Chương 9: Người lính nơi cao điểm

Nguyễn Văn Thanh đã sống như một người lính thực thụ.

Không ồn ào.

Không phô trương.

Nhưng kiên cường đến phút cuối.

Cao điểm 1015 hôm nay đã yên bình.

Nhưng ký ức về những người lính như anh vẫn còn đó.

Chương 10: Ký ức không phai

Thời gian trôi qua, chiến tranh lùi xa.

Nhưng với những người từng đi qua, ký ức vẫn còn nguyên.

Nguyễn Văn Thanh – người lính năm 1969 – đã để lại tuổi trẻ nơi cao điểm 1015.

Ở Bảo Sơn, mỗi mùa gió thổi qua, vẫn có người nhắc đến anh.

Người lính không trở về.

Nhưng chưa bao giờ bị lãng quên.

Nguồn

  • Thông tin do ông Nguyễn Văn Chiến (sinh năm 1948, Tiên Nha – Lục Nam – Bắc Giang; nhập ngũ năm 1968; cấp bậc H3; chức vụ Quản lý; đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang; điện thoại 0166 602 0768) cung cấp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn