“Người lính gác cầu Long Biên trong đêm bom”
Câu chuyện về những chiến sĩ bảo vệ Cầu Long Biên trong những ngày Hà Nội bị đánh phá ác liệt cuối năm 1972, khi cây cầu trở thành huyết mạch quan trọng của thành phố.
Ông Đào Văn Kỳ từng là chiến sĩ dân quân tự vệ làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực Cầu Long Biên trong chiến dịch cuối năm 1972.
Ông kể rằng thời điểm ấy, cầu Long Biên gần như không đêm nào yên tiếng còi báo động. Máy bay đánh phá liên tục vì đây là tuyến giao thông rất quan trọng nối Hà Nội với các khu vực phía Bắc.
Nhiệm vụ của đơn vị ông là hỗ trợ canh gác, dẫn người dân sơ tán và kiểm tra các đoạn cầu sau mỗi trận bom.
Ông nhớ nhất một đêm tháng 12. Trời rét cắt da, sương phủ kín mặt sông Hồng. Khi còi báo động vang lên, mọi người vừa kịp xuống vị trí thì bom bắt đầu rơi quanh khu vực cây cầu.
Sau nhiều đợt nổ rung chuyển, một nhịp cầu bị hư hỏng nặng. Khói bụi phủ mù cả khoảng sông.
Khi tiếng máy bay vừa xa dần, ông cùng đồng đội lập tức chạy lên cầu kiểm tra.
Trong ánh đèn pin yếu ớt, ông nhìn thấy một người lính công binh trẻ vẫn đang bám trên thành cầu để kiểm tra dây thép dù tay đã bị thương.
Ông Kỳ gọi lớn:
“Xuống đi nguy hiểm lắm!”
Nhưng người lính ấy chỉ đáp:
“Phải giữ cho tàu xe còn qua được.”
Suốt đêm hôm đó, giữa cái rét và nguy cơ bom quay lại bất cứ lúc nào, nhiều người đã thức trắng để sửa tạm đoạn cầu hư hỏng.
Ông Kỳ kể rằng đến gần sáng, khi chuyến tàu đầu tiên chạy chậm qua cầu an toàn, mọi người mới thở phào.
Nhiều năm sau, mỗi lần đi ngang cầu Long Biên, ông vẫn nhớ đêm đông năm ấy — nơi giữa bom đạn, có những con người lặng lẽ giữ cho cây cầu và thành phố không bị chia cắt.


