Bài viết

Người lính già mang ký ức Điện Biên

Người lính già mang ký ức Điện Biên

Quảng Ninh03/07/2026Bùi Tạ Ánh Linh (LCĐ Khoa Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Tự

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những con người bình dị nhưng lại mang trong mình những ký ức lớn lao. Một trong số đó là ông Nguyễn Hữu Tự, hiện đang sinh sống tại thị xã Quảng Yên, tỉnh Quảng Ninh – một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.

Gặp ông, điều đầu tiên khiến tôi ấn tượng không phải là những huân chương hay thành tích, mà là ánh mắt trầm tĩnh, sâu lắng của một người đã đi qua chiến tranh. Ông kể rằng, những năm tháng tuổi trẻ của mình đã gắn liền với bom đạn, với những ngày hành quân gian khổ, thiếu thốn đủ bề. Khi đó, họ ra đi không phải vì danh lợi, mà vì một điều rất giản dị: bảo vệ Tổ quốc.

Trong ký ức của ông, Chiến dịch Điện Biên Phủ không chỉ là một trận đánh, mà là một hành trình của ý chí và niềm tin. Những người lính trẻ ngày ấy phải vượt qua núi rừng hiểm trở, kéo pháo bằng tay, ăn không đủ no, ngủ không đủ giấc. Nhưng điều giữ họ đứng vững chính là tinh thần “không có gì quý hơn độc lập, tự do”.

Ông chia sẻ rằng, chiến tranh là mất mát. Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những ký ức ấy, dù đã qua hàng chục năm, vẫn không thể nào phai mờ trong tâm trí ông. Nhưng cũng chính từ đó, ông càng trân trọng hơn giá trị của hòa bình hôm nay.

Trở về với cuộc sống đời thường, ông Nguyễn Hữu Tự vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính. Ông tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, vận động nhân dân chấp hành tốt chủ trương của Đảng và Nhà nước, trở thành tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.

Nghe câu chuyện của ông, tôi nhận ra rằng lịch sử không nằm trong những trang sách khô khan, mà sống động trong chính những con người như ông. Họ là những “nhân chứng lịch sử”, là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại.

Câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Tự khiến tôi hiểu rằng:

chúng ta đang sống trong hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà là kết quả của biết bao hy sinh. Là một người trẻ, tôi cảm thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn, học tập tốt hơn, để xứng đáng với thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn