Bài viết

Người lính giả mù

Quảng Trị28/04/2026Đoàn Tuấn Nam (Đoàn Trường Cao đẳng nghề Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính giả mù

Trong đơn vị trinh sát, có một người lính luôn đeo băng kín mắt khi hành quân. Ai mới vào cũng ngạc nhiên, tưởng anh bị thương.

Tên anh là Duy.

Nhưng kỳ lạ là, dù “mù”, anh lại di chuyển nhanh hơn người bình thường. Anh tránh được hố bom, nhận ra lối mòn, thậm chí biết có người lạ từ xa.

Một lần, đồng đội không nhịn được hỏi:

“Cậu bị mù thật hay giả vậy?”

Duy cười nhẹ:
“Giả.”

Tất cả sững lại.

Hóa ra, từ khi còn nhỏ, Duy đã được ông dạy cách “nhìn bằng tai và da”. Ông nói:
“Khi con không phụ thuộc vào mắt, con sẽ thấy được nhiều thứ hơn.”

Ra chiến trường, Duy tự bịt mắt để luyện cảm giác. Anh nghe tiếng lá rung để đoán hướng gió, nghe tiếng bước chân để phân biệt bạn – thù.

Trong một lần trinh sát, đội bị phục kích. Khói bụi mù mịt, không ai nhìn rõ gì.

Duy kéo từng người xuống, thì thầm:
“Bên trái có hai tên, cách 10 bước.”

Không ai hiểu sao anh biết, nhưng họ làm theo. Và họ thoát.

Sau trận đó, đội trưởng hỏi:
“Tại sao không mở mắt ra lúc nguy hiểm?”

Duy đáp:
“Vì lúc đó… ai cũng mù như nhau. Nhưng em thì đã quen rồi.”

Từ đó, không ai còn gọi anh là “thằng mù” nữa.

Họ gọi anh là “người nhìn thấy trong bóng tối”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn