Người lính già ở Nà Chúa - Phần 2
Cuộc sống ở Nà Chúa sau ngày ông Mộc trở về vẫn còn nhiều gian khó. Những năm tháng ấy, cái đói, cái nghèo vẫn bám riết từng mái nhà, từng mảnh ruộng. Với một người thương binh mang trong mình vết thương chưa bao giờ lành hẳn, cuộc sống lại càng thêm chật vật. Nhưng ông Hoàng Văn Mộc chưa từng cho phép mình gục ngã.
Những ngày đầu, việc đi lại đối với ông là cả một thử thách. Mỗi bước chân đều nhức buốt, mỗi lần trái gió trở trời là vết thương lại hành hạ. Thế nhưng sáng nào ông cũng dậy sớm, chống gậy ra sân, tập từng bước đi. Ông nói với chính mình: “Nếu mình còn đứng được, thì còn làm được.”
Ông bắt đầu bằng những việc nhỏ: sửa lại mái nhà dột, vá lại những tấm ván đã mục, rồi dọn lại mảnh vườn hoang phía sau. Đôi tay từng cầm súng nay lại cầm cuốc, cầm rìu. Chậm hơn người khác, vất vả hơn người khác, nhưng ông không bao giờ bỏ dở.
Mùa đầu tiên, ông trồng ngô. Hạt giống ít ỏi, đất lại cằn, nhiều người nghĩ ông khó mà thu được gì. Nhưng ông kiên trì chăm bón từng luống, ngày nắng cũng như ngày mưa. Đến vụ thu hoạch, dù không được nhiều, nhưng những bắp ngô vàng đầu tiên đã khiến ông mỉm cười – nụ cười hiếm hoi nhưng đầy tự hào.
Không chỉ lo cho bản thân, ông còn sẵn lòng giúp đỡ bà con trong thôn. Ai cần sửa nhà, ông chống gậy đến giúp. Ai cần phát nương, ông cũng góp sức. Dù làm chậm, nhưng ông làm bằng tất cả tấm lòng. Người trong thôn dần hiểu rằng ông không chỉ là một thương binh, mà còn là một con người kiên cường, luôn hướng về cộng đồng.
Những buổi tối, khi công việc đã xong, ông thường ngồi bên bếp lửa. Ngọn lửa bập bùng soi rõ gương mặt đã in hằn dấu vết thời gian. Lũ trẻ trong thôn bắt đầu tụ tập quanh ông, ban đầu chỉ vì tò mò, sau dần trở thành thói quen.
Ông kể chuyện.
Ông kể về những ngày hành quân xuyên rừng, về những cơn mưa rừng lạnh buốt, về tình đồng đội gắn bó như ruột thịt. Có lúc giọng ông trầm xuống khi nhắc đến những người đã không trở về. Ông không kể để gây sợ hãi, mà để lũ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có.
“Các cháu phải học hành, phải sống cho tử tế,” ông thường nói. “Đừng để những hy sinh ngày xưa trở nên vô nghĩa.”
Lũ trẻ nghe, mắt mở to, không còn nghịch ngợm như trước. Chúng bắt đầu gọi ông bằng một cái tên đầy kính trọng: “ông Mộc”.
Người lớn trong thôn cũng tìm đến ông nhiều hơn. Có người đến để hỏi chuyện, có người chỉ ngồi bên ông trong im lặng. Ở ông có một sự điềm tĩnh đặc biệt, như thể mọi sóng gió của cuộc đời đều đã đi qua, để lại một con người trầm lặng nhưng vững vàng.
Có những chiều muộn, ông chống gậy ra đầu bản, đứng nhìn về phía những dãy núi xa. Ánh hoàng hôn phủ lên vai ông một màu vàng nhạt. Không ai biết trong lòng ông đang nghĩ gì, chỉ thấy ánh mắt ông xa xăm, như đang tìm lại những ký ức của một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.
Dù quá khứ có nhiều mất mát, ông chưa từng để nỗi buồn nhấn chìm mình. Ông chọn cách sống tiếp, sống có ích, sống để làm gương cho con cháu. Ngọn lửa trong ông – ngọn lửa của ý chí và lòng tin – vẫn âm thầm cháy, không rực rỡ nhưng bền bỉ qua từng năm tháng.
Và chính ngọn lửa ấy đã sưởi ấm không chỉ cuộc đời ông, mà còn lan tỏa đến cả thôn Nà Chúa, nơi mọi người dần học được cách vượt qua khó khăn bằng sự kiên trì và tình người.


