Người lính già và chiếc ba lô rách
Ông Hòa năm nay đã ngoài tám mươi, nhưng vẫn giữ chiếc ba lô rách theo mình suốt những năm Trường Sơn. Ông bảo ba lô ấy từng che cho ông khỏi mảnh pháo, từng cõng thuốc men, từng ôm những lá thư từ đồng đội đã nằm lại dọc đường. “Nhiều thứ có thể bỏ lại,” ông nói, “nhưng ký ức thì phải mang theo để kể cho tụi nhỏ.” Mỗi lần thanh niên đến thăm, ông lại mở ba lô, kể chuyện không phải bằng những chiến công lớn, mà bằng thứ tình đồng đội bình dị đã giữ ông đi tiếp qua bom đạn.
Ông Hòa năm nay đã ngoài tám mươi, nhưng vẫn giữ chiếc ba lô rách theo mình suốt những năm Trường Sơn. Ông bảo ba lô ấy từng che cho ông khỏi mảnh pháo, từng cõng thuốc men, từng ôm những lá thư từ đồng đội đã nằm lại dọc đường. “Nhiều thứ có thể bỏ lại,” ông nói, “nhưng ký ức thì phải mang theo để kể cho tụi nhỏ.” Mỗi lần thanh niên đến thăm, ông lại mở ba lô, kể chuyện không phải bằng những chiến công lớn, mà bằng thứ tình đồng đội bình dị đã giữ ông đi tiếp qua bom đạn.


