NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ CON ĐƯỜNG MÙA XUÂN
Tháng 5 năm 1977, nắng đầu hè rát bỏng trên những cánh đồng lúa quê hương Hạ Am. Chàng thanh niên Lương Văn Dót, vừa tròn 19 tuổi, khép lại tuổi học trò và những mộng mơ rất đỗi đời thường để khoác lên mình màu xanh áo lính. Đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh chưa bao lâu thì biên giới Tây Nam lại dậy sóng. Không chút do dự, anh lên đường với khí phách của trai làng Vĩnh Bảo, mang theo lời dặn giản dị của quê hương: “Đi giữ nước, giữ yên cho dân.” Hơn 5 năm 3 tháng ròng rã nơi chiến trường Campuchia (chiến trường K), trong đội hình đơn vị đóng quân tại Quân khu 9, là quãng đời thanh xuân được tôi luyện bằng bom đạn và gian khổ. Đó là những đêm hành quân xuyên rừng sâu, những trận đánh khốc liệt nơi ranh giới sống – chết mong manh như sợi tóc. Trong một trận chiến ác liệt bảo vệ nhân dân nước bạn và giữ vững biên cương Tổ quốc, người lính Lương Văn Dót bị thương nặng. Ông may mắn trở về, nhưng một phần xương máu đã vĩnh viễn nằm lại nơi đất lạ, mang thương tật 45% (thương binh hạng 3/4). Những vết thương trái gió trở trời vẫn đau nhức, nhưng chưa bao giờ làm phai đi nụ cười hiền hậu của người lính Cụ Hồ. Phục viên trở về quê hương Vĩnh Hải, ông Dót không chọn nghỉ ngơi. Một “trận chiến” mới lại bắt đầu – trận chiến chống đói nghèo và xây dựng quê hương. Khi phong trào xây dựng Nông thôn mới lan tỏa khắp xã, bài toán khó nhất là mở rộng đường giao thông thôn xóm. Đất chật, đường hẹp, “tấc đất là tấc vàng”. Trong cuộc họp chi bộ và nhân dân thôn 9, khi nhiều người còn băn khoăn, bác Dót đứng dậy, giọng rắn rỏi như ngày nào: “Ngày xưa ra chiến trường, chúng tôi không tiếc máu xương để giữ từng tấc đất Tổ quốc. Nay hòa bình, hiến chút đất cho con cháu đi lại thuận lợi, xóm làng khang trang hơn thì có gì phải đắn đo!” Nói là làm. Người Chi hội phó Chi hội Cựu chiến binh ấy tự tay phá bỏ tường rào, hiến hàng chục mét vuông đất thổ cư để mở rộng đường làng. Hành động ấy như một “mệnh lệnh không lời”, lan tỏa mạnh mẽ tinh thần tự nguyện trong nhân dân. Con đường mới hình thành, rộng rãi, sạch đẹp – kết tinh từ lòng yêu nước thời chiến và trách nhiệm thời bình.
Hôm nay, đi trên con đường bê tông phẳng lì ở thôn 9, Hạ Am, ít ai biết dưới đó là dấu ấn lặng thầm của một người lính già. Ở tuổi lục tuần, dù dáng đi còn khập khiễng, ông Dót vẫn tích cực tham gia công tác xã hội, vận động nhân dân giữ gìn an ninh trật tự, xây dựng đời sống văn hóa. Những đóng góp bền bỉ ấy đã được xã và thành phố ghi nhận bằng nhiều giấy khen: Gia đình văn hóa tiêu biểu, Ban Dân vận Thành ủy Hải Phòng và Hội Cựu chiến binh thành phố Hải Phòng tặng giấy khen. Câu chuyện về Lương Văn Dót – người lính từng để lại một phần cơ thể nơi chiến trường K, rồi tiếp tục hiến đất, hiến sức giữa đời thường – là minh chứng sinh động cho phẩm chất “Tàn nhưng không phế”. Kiên trung trong thời chiến, gương mẫu giữa thời bình, ông chính là người lính Cụ Hồ đã gieo “mùa xuân” trên chính con đường quê hương mình



