Người lính già và ký ức đại ngàn Buôn Ma Thuột
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt tại chiến trường Tây Nguyên, ông Nguyễn Văn Hùng đã cùng đồng đội viết nên bản hùng ca bất khuất. Câu chuyện là hồi ức về những ngày bám trụ tại Buôn Ma Thuột, nơi tình quân dân và tinh thần thép đã làm nên chiến thắng, để lại di sản tinh thần quý giá cho thế hệ hôm nay.
Giữa lòng thành phố Buôn Ma Thuột ngày nay, trong một căn nhà nhỏ yên tĩnh, ông Nguyễn Văn Hùng (85 tuổi) vẫn thường ngồi lặng lẽ bên những tấm huân chương kháng chiến đã phai màu thời gian. Với ông, mỗi khi nhắm mắt lại, ký ức về mảnh đất Tây Nguyên không phải là những tòa nhà cao tầng hay những vườn cà phê xanh ngát, mà là những ngày tháng "thời hoa lửa" oanh liệt, nơi máu và hoa đã hòa quyện cùng đất đỏ bazan.
Ông Hùng nhập ngũ năm 1965, được biên chế vào một đơn vị chủ lực hoạt động tại địa bàn Đắk Lắk. Thời điểm đó, Buôn Ma Thuột không chỉ là địa bàn chiến lược về quân sự mà còn là nơi chịu đựng những đợt oanh kích dữ dội của kẻ thù. Ông kể rằng, những đêm hành quân xuyên qua những cánh rừng già, tiếng lá rừng xào xạc hòa cùng tiếng bom đạn nổ phía xa tạo nên một bản nhạc chiến tranh đầy ám ảnh.
Một trong những kỷ niệm khắc sâu nhất trong lòng ông Hùng là trận chiến năm 1972, khi đơn vị của ông được lệnh bao vây và cắt đứt đường tiếp viện của địch ngay cửa ngõ Buôn Ma Thuột. Đó là những ngày mà "cái đói bám đuổi từng bước chân", người lính chỉ có vài củ sắn, bát cơm độn ngô chia nhau trong hầm hào ngập nước. Ông Hùng nhớ lại: "Có đêm, chúng tôi phải nằm dưới hố sâu, bùn ngập đến thắt lưng, xung quanh là tiếng máy bay gầm rú. Thế nhưng, tinh thần anh em ai cũng cao vút. Chúng tôi động viên nhau, đứa nào còn sống thì phải giữ vững trận địa bằng mọi giá".
Sự kiên cường ấy không chỉ đến từ lòng yêu nước, mà còn từ sự đùm bọc, chở che của đồng bào các dân tộc tại Buôn Ma Thuột. Những già làng, những người mẹ, người chị đã bí mật dẫn đường, tiếp tế từng nắm cơm, từng ngụm nước trong lúc địch đang thực hiện các cuộc càn quét gắt gao. Hình ảnh những người dân địa phương dù đối mặt với họng súng của địch vẫn quyết tâm giữ kín tin tức về bộ đội Cụ Hồ đã trở thành điểm tựa vững chãi nhất cho ông và đồng đội.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Hùng chọn ở lại mảnh đất Tây Nguyên đầy nắng gió này để sinh sống và công tác. Ông chứng kiến Buôn Ma Thuột chuyển mình từ đổ nát trở thành một đô thị sầm uất. Dẫu đôi chân đã yếu, dù những vết thương từ thời chiến vẫn nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời, ông vẫn luôn là một công dân gương mẫu, tận tâm truyền dạy cho thế hệ trẻ địa phương về bài học giữ làng, giữ đất và lòng trung thành với Đảng.
"Hòa bình hôm nay không phải là thứ tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng thanh xuân của hàng ngàn đồng đội tôi đã nằm lại dưới cánh rừng này", ông Hùng nghẹn ngào chia sẻ. Đối với ông, câu chuyện về những năm tháng chiến đấu tại Buôn Ma Thuột không chỉ là ký ức riêng, mà là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng về giá trị của tự do và độc lập dân tộc.
Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Hùng khép lại trong ánh chiều tà, nhưng ngọn lửa truyền thống mà ông đã giữ gìn suốt hơn nửa thế kỷ qua vẫn đang được thắp sáng trong tâm trí của những người trẻ tại Buôn Ma Thuột hôm nay.



