NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KÝ ỨC THÁNG TƯ
Nhân chứng trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975 Người lính gắn bó sâu nặng với chiến trường và nhân dân Nam Bộ Mang theo ký ức chiến tranh đậm tình quân – dân trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến Tiếp tục cống hiến sau hòa bình bằng các hoạt động xã hội và nhân đạo
Ở tuổi 73, Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ – nguyên Tham mưu trưởng Quân khu 7 – vẫn còn nguyên vẹn ký ức về những ngày tháng Tư lịch sử năm 1975. Ông là một trong những người trực tiếp tham gia các trận đánh cuối cùng của Chiến dịch Hồ Chí Minh, góp phần làm nên thắng lợi vĩ đại ngày 30/4, kết thúc chiến tranh, thống nhất đất nước.
Ruột thịt với miền Nam
Nhập ngũ ngày 30/9/1966, Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ lần lượt chiến đấu tại cánh đồng Chum (Hạ Lào), Sư đoàn 320, rồi Sư đoàn 308 – Đại đoàn quân tiên phong của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Với ông, được tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh là kỷ niệm thiêng liêng nhất của cuộc đời binh nghiệp.
Trong chiến dịch, ông giữ cương vị Tham mưu phó, Trưởng ban Tác chiến cánh quân thứ 5, thực hiện nhiệm vụ vu hồi từ Gò Công, phối hợp cùng các cánh quân tiến vào giải phóng Sài Gòn. Đơn vị của ông hành quân vượt sông Vàm Cỏ Đông, Vàm Cỏ Tây, đánh chiếm nhiều mục tiêu trọng yếu, tiến thẳng về cầu Chữ Y và Tổng nha Cảnh sát.
Rạng sáng 30/4/1975, khi nghe tin Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, ông và đồng đội vỡ òa trong hạnh phúc. Những khoảnh khắc ấy khắc sâu trong ký ức người lính già như vừa mới hôm qua.
“Tám” Thổ của má!
Trong hồi ức của Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ, hình ảnh những bà má Nam Bộ cưu mang bộ đội hiện lên đầy xúc động. Ông đặc biệt nhớ má Tư Bún ở Tiền Giang – người nhận ông làm con nuôi, đặt cho ông cái tên thân thương “Tám Thổ”, thay cho người con liệt sĩ của má.
Dù nghèo khó, các bà má vẫn sẵn sàng bán lúa, dành gà, chặt dừa tiếp tế cho bộ đội, động viên các anh lên đường chiến đấu. Tình quân dân ruột thịt ấy trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn, tiếp thêm niềm tin quyết thắng cho đoàn quân giải phóng.
Ký ức còn mãi
Những ngày cuối tháng 4/1975, khi đơn vị tiến vào cửa ngõ Sài Gòn, có nơi địch chống trả, có nơi tan rã, cũng có nơi chần chừ vì không muốn tiếp tục chiến đấu. Giữa chiến tranh, những khoảnh khắc rất đời thường đã để lại trong ông nhiều kỷ niệm khó quên – từ sự lo sợ ban đầu của người dân, đến sự tin tưởng, sẻ chia khi họ nhận ra hình ảnh người lính giải phóng giản dị, nhân hậu.
Gần nửa thế kỷ đã trôi qua, nhiều đồng đội của ông đã hy sinh hoặc chưa tìm được hài cốt. Với Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ, tài sản quý giá nhất không phải huân chương mà là ký ức về đồng đội, về tình quân dân sâu nặng. Ngày nay, dù đã nghỉ hưu, ông vẫn tiếp tục cống hiến trong công tác xã hội, miệt mài đấu tranh cho các nạn nhân chất độc da cam và hậu quả chiến tranh – như một cách tri ân quá khứ và gìn giữ ký ức hoa lửa cho các thế hệ mai sau.



