Người lính già vẫn nhớ tiếng gọi đồng đội
Tuổi đã cao nhưng ông Nguyễn Văn Lộc vẫn nhớ rõ những người đồng đội năm xưa. Mỗi cái tên gắn với một câu chuyện, một quê hương và một cuộc đời. Với ông, ký ức ấy là trách nhiệm của người còn sống đối với người đã khuất.
Ông Nguyễn Văn Lộc đã bước qua tuổi tám mươi nhưng trí nhớ về những năm tháng quân ngũ vẫn rất rõ ràng.
Ông có thể kể tên từng đồng đội, quê quán và những kỷ niệm nhỏ về họ. Có người thích hát, người thích kể chuyện, người ít nói nhưng luôn giúp đỡ mọi người.
Ông nói chiến tranh đã lấy đi nhiều người bạn của mình. Người còn sống trở về mang theo niềm vui đoàn tụ nhưng cũng mang theo một phần ký ức về những người nằm lại.
Vì vậy, ông luôn tham gia các hoạt động tri ân tại địa phương. Khi có dịp, ông đến thăm gia đình đồng đội, gặp gỡ thế hệ trẻ và kể lại câu chuyện của đơn vị.
Ông không muốn kể chiến tranh theo cách quá hào nhoáng. Ông muốn mọi người hiểu rằng những người lính khi ấy cũng chỉ là những thanh niên bình thường.
Họ có cha mẹ, có người yêu, có ước mơ và có những dự định riêng.
Nhưng trước vận mệnh đất nước, họ đã lựa chọn lên đường.
“Điều chúng tôi mong nhất là các cháu sau này không phải cầm súng nữa,” ông nói.
Đó có lẽ cũng là ước nguyện giản dị nhất của những người từng đi qua chiến tranh.


