NGƯỜI LÍNH GIỮ BIỂN TRONG NHỮNG NĂM THÁNG LẶNG THẦM
Trong những năm đầu thập niên 1980, bác Nguyễn Văn Phúc cùng đơn vị được điều động làm nhiệm vụ tại khu vực ven biển miền Trung. Không trực diện những trận đánh lớn, nhưng đây là chiến trường thầm lặng, nơi người lính ngày đêm bảo vệ chủ quyền biển đảo và hậu phương chiến lược. Giữa gió biển mặn chát và những ca trực kéo dài, bác đã trải qua một thời hoa lửa âm thầm mà bền bỉ. Những ký ức ấy trở thành dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời người lính.
Sau một thời gian làm nhiệm vụ cơ động, năm 1983, bác Nguyễn Văn Phúc được điều động cùng Trung đoàn bộ binh 73 về làm nhiệm vụ tại khu vực ven biển huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa. Đây là địa bàn có vị trí chiến lược quan trọng, vừa bảo vệ tuyến biển, vừa là hậu cứ bảo đảm cho các lực lượng làm nhiệm vụ ngoài khơi.
Khi ấy, bác mang quân hàm Hạ sĩ, giữ chức vụ Chiến sĩ, được phân công tham gia lực lượng bảo vệ mục tiêu ven biển và kho hậu cần kỹ thuật của đơn vị. Công việc hằng ngày tưởng như lặng lẽ: gác biển, tuần tra bờ cát, bảo vệ kho tàng, nhưng luôn tiềm ẩn những nguy cơ bất ngờ.
Bác Phúc nhớ lại:
“Gió biển thổi suốt ngày đêm, cát bay mù mịt. Có ca trực kéo dài từ nửa đêm đến sáng, chỉ có tiếng sóng và ánh đèn pin. Lúc đó, anh em động viên nhau: yên lặng vậy mới là bình yên cho đất nước.”
Kỷ niệm khiến bác nhớ nhất là một đêm cuối năm 1984, khi phát hiện tàu lạ xâm nhập gần khu vực bảo vệ. Đơn vị bác lập tức báo động, triển khai đội hình phòng thủ, giữ vững vị trí cho đến khi lực lượng hải quân phối hợp xử lý. “Tim đập nhanh lắm, nhưng ai cũng bám vị trí, không ai rời nhiệm vụ”, bác kể.
Ngoài nhiệm vụ quân sự, bác và đồng đội còn giúp nhân dân ven biển sửa nhà sau bão, kéo thuyền cho ngư dân, vận chuyển lương thực khi biển động kéo dài. Những việc làm ấy gắn kết người lính với nhân dân, tạo nên tình cảm sâu nặng nơi vùng biển đầy nắng gió.
Với tinh thần trách nhiệm cao, chấp hành nghiêm kỷ luật và hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao trong suốt thời gian công tác từ 1980 đến 1985, bác Nguyễn Văn Phúc được đơn vị khen thưởng và trao tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba. Đó là sự ghi nhận xứng đáng cho những đóng góp thầm lặng nơi tuyến đầu ven biển.
Ngày xuất ngũ, rời xa biển xanh và những ca gác dài trong gió mặn, bác trở về quê hương với niềm tự hào giản dị: đã góp một phần nhỏ bé để giữ yên bờ biển, bảo vệ từng tấc đất, tấc biển thiêng liêng của Tổ quốc. Thời hoa lửa ấy, dù không ồn ào, vẫn cháy bền bỉ trong ký ức người lính Nguyễn Văn Phúc.



