NGƯỜI LÍNH GIỮ CẦU
Cây cầu nơi đơn vị tôi trấn giữ không lớn, nhưng lại là con đường huyết mạch dẫn vào chiến trường. Mọi chuyến hàng, mọi đoàn quân đều phải đi qua đây. Vì thế, địch tập trung đánh phá ngày đêm, quyết cắt đứt tuyến đường này.
Tôi khi ấy mới ngoài hai mươi, lần đầu trực tiếp tham gia bảo vệ một vị trí quan trọng như vậy. Ngày nào cũng nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu, tiếng bom rơi rung chuyển cả mặt đất. Có lúc, tôi cảm giác như cây cầu sẽ không thể trụ nổi.
Nhưng mỗi lần cầu bị hư hại, chúng tôi lại lao ra sửa chữa ngay trong đêm. Không có máy móc hiện đại, chỉ có tay người và ý chí. Có những đêm, vừa sửa xong thì bom lại rơi, mọi thứ lại đổ sập.
Một lần, trong lúc sửa cầu, một người đồng đội của tôi bị trúng mảnh bom. Anh ngã xuống ngay bên cạnh tôi. Tôi muốn dừng lại, nhưng tiếng chỉ huy vang lên rằng phải giữ cầu bằng mọi giá.
Chúng tôi tiếp tục làm việc trong nước mắt và đau đớn. Và rồi, khi bình minh lên, cây cầu vẫn đứng đó. Những đoàn xe lại tiếp tục lăn bánh.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi có dịp quay lại nơi ấy. Cây cầu đã được xây mới, vững chãi hơn. Nhưng trong tôi, cây cầu cũ với những vết bom vẫn còn nguyên, như một phần ký ức không thể xóa nhòa.



