Cựu chiến binh

Người lính giữ cầu trong mùa xuân đại thắng

Ninh Bình04/05/2026Đinh Việt Dũng (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề: “Người lính giữ cầu trong mùa xuân đại thắng”

Trong căn nhà nhỏ giản dị tại thành phố Hoa Lư, Đinh Văn Thành, sinh năm 1951, vẫn luôn lưu giữ chiếc bi đông cũ và tấm ảnh đã bạc màu chụp cùng đồng đội năm xưa. Đó là những kỷ vật gắn liền với quãng đời chiến đấu không thể nào quên trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ông Thành kể rằng mình nhập ngũ vào năm 1971 khi vừa tròn 20 tuổi. Thời điểm ấy, chiến tranh đang diễn ra vô cùng ác liệt. Chứng kiến nhiều thanh niên trong làng lên đường ra trận, ông cũng viết đơn tình nguyện nhập ngũ với suy nghĩ giản dị:

“Thanh niên thời đó ai cũng mong được góp sức bảo vệ Tổ quốc. Chúng tôi ra đi không nghĩ gì cho riêng mình.”

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào đơn vị công binh làm nhiệm vụ bảo vệ và sửa chữa các cây cầu chiến lược phục vụ việc vận chuyển quân và hàng hóa vào chiến trường miền Nam.

Theo lời ông kể, công việc của lính công binh vô cùng nguy hiểm. Ban ngày máy bay Mỹ đánh phá dữ dội, ban đêm bộ đội phải khẩn trương sửa cầu để kịp thông đường cho xe ra tiền tuyến.

Ông nhớ nhất là những ngày cuối năm 1974 tại một cây cầu trọng điểm ở miền Trung. Đây là tuyến giao thông huyết mạch nên địch liên tục ném bom nhằm cắt đứt sự chi viện của quân ta.

Có đêm, bom vừa dứt, cả đơn vị lập tức lao ra giữa khói lửa để sửa cầu. Ánh đèn pin được che kín bằng mảnh vải nhỏ để tránh máy bay phát hiện. Tiếng búa, tiếng xẻng vang lên trong màn đêm hòa lẫn tiếng còi báo động.

Ông xúc động kể:

“Có những hôm làm việc suốt đêm đến sáng, quần áo lấm đầy bùn đất nhưng không ai nghỉ. Chỉ cần cầu thông xe là anh em vui lắm.”

Trong một trận bom dữ dội đầu năm 1975, cây cầu đơn vị ông phụ trách bị đánh sập hoàn toàn. Nhiều chiến sĩ bị thương, nhưng toàn đơn vị vẫn quyết tâm dựng cầu tạm ngay trong đêm để đoàn xe quân sự tiếp tục hành quân.

Giữa lúc sửa cầu, một quả bom bất ngờ phát nổ gần đó khiến ông Thành bị sức ép ngất đi. Khi tỉnh lại trong hầm quân y, điều đầu tiên ông hỏi là cây cầu đã thông xe chưa.

Ông cười hiền:

“Nghe đồng đội bảo xe đã qua cầu an toàn là tôi yên tâm ngay, quên luôn cả đau.”

Mùa xuân năm 1975, khi chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông và đồng đội vỡ òa trong niềm vui thống nhất đất nước. Những người lính trẻ năm nào ôm nhau khóc giữa tiếng reo hò chiến thắng.

Rời quân ngũ trở về quê hương, ông Đinh Văn Thành tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Dù chiến tranh đã lùi xa nhưng ông vẫn thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện truyền thống tại địa phương để kể cho thế hệ trẻ nghe về một thời hoa lửa.

Ông luôn nhắn nhủ:

“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của thế hệ cha anh. Thanh niên bây giờ phải sống có lý tưởng, trách nhiệm và biết cống hiến cho quê hương đất nước.”

Câu chuyện của cựu chiến binh Đinh Văn Thành là hình ảnh đẹp về những người lính công binh thầm lặng trong chiến tranh — những con người đã ngày đêm giữ vững những cây cầu huyết mạch để góp phần làm nên mùa xuân đại thắng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn